Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/915 lượt.
: “Không có gì.”
Du Khâm khẽ thở dài, vươn tay cầm tay cô siết chặt không cho phép cô rụt lại, ánh mắt anh nóng bỏng nhìn Mục An: “Mục An…Dù em có thể nhớ ra anh hay không, anh cũng sẽ không để em rời xa lần nữa. Ông trời đã cho chúng ta một khởi đầu mới, chúng ta… bắt đầu lại được không?”
Mục An tim đập thình thịch, tay không sao rút ra được, cô cắn môi: “Du Khâm, tôi không biết lúc trước tại sao mình lại ở bên anh, có lẽ chúng ta đã từng rất yêu nhau. Thế nhưng đó tôi của trước đây, còn tôi hiện tại không thể đón nhận anh, tuổi tác, thân phận, tôi không cách nào vượt qua được.”
Du Khâm nắm tay cô âm thầm siết chặt hơn: “Lại là lý do này, tuổi tác cho tới bây giờ đều không là vấn đề, trước đây cũng vì cái lý do thối nát này mà chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian. Bây giờ lại dùng đến nó lần nữa với anh sao? Mục An, cái tính rề rà chết tiệt này của em bao giờ mới bỏ được?”
Mục An ngẩng đầu thấy anh đã nổi giận thì ngữ khí cũng gay gắt hơn: “Tôi là thế đấy, cậu nhìn vẻ mặt cậu bây giờ xem, vừa nhìn đã biết ngay là trẻ con chỉ biết giận dỗi ấu trĩ. Tôi làm sao lại chấp nhận cậu được nhỉ, nhất định là trước đây đầu óc tôi có vấn đề mới đi thích loại người trẻ con như cậu.”
Sau khi nói xong căn phòng rơi vào im lặng, Du Khâm rất yên tĩnh, anh nhìn ra trên mặt Mục An có tia thất vọng thì nét mặt như bị tổn thương, anh buông đôi đũa trong tay xuống, nói khẽ: “Xin lỗi.”
Mục An nhìn anh như vậy trong lòng có chút áy náy, hiện bản thân hoàn toàn không nhớ được bất cứ gì, dù sao cũng không có tư cách bình luận về tình cảm của họ trước đây. Cô hối hận: “Ngại quá, tôi…lỡ lời thôi!”
Du Khâm cụp mắt nói nhỏ: “Mục An, có lẽ em thực sự đã quên. Thế nhưng anh không quên được, dù em có nhớ được anh hay không anh cũng sẽ không buông tay. Con đường này anh không biết em sẽ đi bao xa, nhưng anh nhất định sẽ đi theo em, chỉ hi vọng…em đừng đi quá xa.”
Từ căn nhà nhỏ đi ra sắc trời đã sầm tối, Du Khâm đi phía trước trong tay cầm chìa khóa xe. Mục An nhìn bộ dáng anh đi rất nhanh thì biết trong lòng anh vẫn còn hờn dỗi. Mặc dù 21 tuổi nhưng anh vẫn còn cảm xúc trẻ con. Đang xuất thần bỗng nhìn thấy một chiếc Audi màu đen lao rất nhanh về phía mình, tốc độ ấy khiến cô chôn chân tại chỗ, không kịp có bất kỳ phản ứng nào. Mục An trơ mắt nhìn chiếc xe kia cách mình ngày càng gần, chân lại không sao nhúc nhích được.
Chính lúc đó cô cảm thấy một làn gió xẹt qua bên cạnh. Mục An nhìn Du Khâm trước mặt mà chưa hồi phục nổi tinh thần. Du Khâm ôm cô ngã lăn ra lối đi bộ, anh nhìn theo biển số xe, ánh mắt trong phút chốc trở nên sâu thẳm khó dò.
Chiếc Audi màu đen dừng lại cách đó không xa rồi từ từ lăn bánh rời đi, Du Khâm lo lắng vươn tay ôm má Mục An: “Có bị thương ở đâu không?”
Mục An hơi thở hỗn loạn lắc đầu, giọng run rẩy: “Chiếc xe kia hình như là cố ý đụng tôi.”
Du Khâm nhẹ nhàng vỗ lưng cô trấn an: “Không có, là ngoài ý muốn thôi, em đừng nghĩ nhiều…Không sao nữa rồi.” Anh quay đầu nhìn theo hướng chiếc Audi màu đen biến mất, hàm răng cắn chặt.
Mục An còn kinh hồn chưa trấn định lại được. Du Khâm đỡ cô dậy, dè dặt chạm vào vai cô, thấy cô không chống cự mới khoác tay lên vai cô.
Đưa Mục An về đến cổng khu nhà, Du Khâm nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô dịu dàng nói: “Ngày mai anh tới đón em, đừng tự lái xe.”
Mục An nhăn mày: “Du Khâm, nói cho tôi biết… Có phải là có chuyện tôi còn chưa biết, đúng không?”
Bàn tay Du Khâm khoác lên lưng ghế cô nắm lại thành quyền nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc: “Không có, tin anh đi, quá khứ của em anh đã nói rồi, không phức tạp như thế đâu.”
Mục An nhìn vẻ mặt thản nhiên của anh nhưng lòng lại không dịu xuống được, chiếc xe kia rốt cục có nhằm vào cô hay không cô biết rõ.
Nhìn Mục An đi vào cổng khu nhà Du Khâm mới lái xe đi, cũng không lâu lắm điện thoại di động của anh quả nhiên vang lên, Du Khâm lập tức mở máy, không đợi đối phương lên tiếng anh đã tức giận quát: “Chú, chú có điên không!”
Triệu Chấn Minh ngồi trong chiếc Audi đen nghe tiếng nói gấp gáp của Du Khâm thì nhắm mắt lại: “Chú ở dưới lầu chờ cháu.” Nói xong liền cúp điện thoại.
Du Khâm mắng một câu “shit” rồi nhấn ga tăng tốc về nhà. Dưới lầu, thấy Triệu Chấn Minh đang đứng cạnh một cỗ Audi đen, Du Khâm đóng sầm cửa xe đi về phía ông ta.
Triệu Chấn Minh cười đánh giá Du Khâm: “Xem ra cơ thể hồi phục không tồi, vừa nãy có bị thương không?”
Du Khâm tối mắt nhìn ông, khi nói chuyện giọng điệu rất không tốt: “Chú, vừa rồi chú có ý gì?”
Nụ cười trên mặt Triệu Chấn Minh héo đi, nét mặt nghiêm túc: “Tại sao cháu lại ở cùng Mục An.”
“Không có.” Du Khâm mất tự nhiên quay mặt đi.
Triệu Chấn Minh nhếch mép, điệu bộ trào phúng: “Bây giờ là không có nhưng rồi sẽ có thôi, không phải cháu đang lên kế hoạch đoạt lại cô ta đó chứ?”
Du Khâm mím môi, nắm tay bên hông siết chặt lại.
Triệu Chấn Minh sắc mặt đanh lại nhìn anh: “Đừng quên cha cháu chết thế nào.”
Hơi thở tắc nghẹn, Du Khâm nhìn xuống: “Chú, Mục Vĩ Hào đã chết.”
“Thì sao?”
Du Khâm nhìn Triệu Chấn Minh