Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/900 lượt.
oanh.”
“Vậy thì cùng kinh doanh.” Lục Kiều không hiểu sự bực dọc của cô từ đâu đến.
Mục An thở dài, chân mày càng nhíu chặt hơn: “Kể ra cũng kỳ quái, đối với tên nhị thế tổ kia tớ lúc nào cũng đặc biệt khẩn trương có đôi khi ngay cả hô hấp cũng không ổn.”
Lục Kiều kề sát vào Mục An, híp mắt: “Cái tên Du Khâm có phải bộ dạng rất tuấn tú?”
“Chính là người Trung Quốc chúng ta ngồi cùng bàn trong quán cơm nhỏ lần trước đó.” Mục An tức giận nói, cô bây giờ hoàn toàn có thể kết luận, Du Khâm lúc đó là đang trong tâm tình chờ xem kịch vui, muốn đùa cợt cô.
Lục Kiều chớp mắt suy nghĩ thật lâu mới yếu ớt phun ra ba chữ: “Không nhớ rõ.”
Mục An thở dài nghĩ đến gương mặt anh, một lát sau mới nói: “Bề ngoài…có thể xem là tạm được.”
Lục Kiều nghi hoặc nhìn Mục An: “Vậy cậu cảm thấy bộ dáng Chu Khải thế nào?”
Mục An không chút suy nghĩ đáp: “Khó coi!”
Lục Kiều xầm mặt: “Dựa vào cái loại phân biệt như vậy thì nhị thế tổ kia phỏng chừng rất khá đây. Cậu đối với anh ta khẩn trương cũng là hợp tình hợp lý.”
Mục An mím môi không lên tiếng, là bởi vì anh ta dễ coi nên mình mới khẩn trương ư?
Lục Bác Giản không biết đã về lúc nào, khi anh bước vào, quân trang trên người còn chưa thay ra, một thân quân phục thẳng tắp càng làm tăng thêm khí khái của anh, cởi khuya áo, anh thanh thản ngồi trên sô pha: “Nói chuyện gì thế?”
“À, đang nói về nhị thế tổ của Du gia. Hóa ra Du Ức Sinh để lại cho Mục An một công ty đã lên sàn (2) nhưng phải cùng nhị thế tổ kia kinh doanh, còn phải chăm sóc anh ta đến khi anh ta kết hôn mới thôi, anh nói xem Du Ức Sinh này có quái dị không.” Lục Kiều nhiều chuyện lập tức thuật lại cho Lục Bác Giản.
Lục Bác Giản nhìn Mục An trầm mặc một hồi: “Ý của em thế nào?”
Mục An thở dài: “Em thật sự không quan tâm đến số tiền đó nhưng chỉ cảm thấy cứ như vậy mà buông tay thì có phải quá dễ dàng cho cái tên nhị thế tổ kia không.”
Lục Bác Giản cười: “Từ khi nào em lại trở nên để ý như vậy, nhất thời xả giận cho mình mà tự tìm phiền phức, chi bằng nhẫn nại cho xong, dây dưa cùng Du Khâm như thế không phải càng phiền sao?”
Mục An ngẫm nghĩ cũng thấy Lục Bác Giản nói rất có lý, suy đi tính lại, cô nghi ngờ nhìn Lục Bác Giản: “Anh… vì sao lại biết tên đó gọi là Du Khâm, hình như em chưa nói đến?”
Lục Bác Giản sửng sốt một chút lập tức khôi phục nét mặt tự nhiên: “Em vừa nói mà, em đã quên rồi sao.”
Mục An nhăn mặt, Lục Bác Giản đứng dậy: “Anh về phòng thay quần áo, các em cứ nói chuyện đi.”
Mục An nhìn theo bóng lưng anh, cô vừa nói ư? Chẳng lẽ bây giờ trí nhớ của cô giảm sút đến thế sao?
Chú giải:
(1) Nhị thế tổ: Nền kinh tế Trung Quốc bùng nổ trong 30 năm qua đã tạo ra một tầng lớp nhà giàu mới với số tài sản từ hàng chục đến hàng tỉ USD. Những đứa con của họ và của các quan chức chính quyền sinh sau thập niên 1980 được người Trung Quốc gọi là “phú nhị đại” hay “nhị thế tổ”, nghĩa là thế hệ thứ hai giàu có. Những thanh niên “phú nhị đại” này bị chỉ trích là lười biếng, trác táng và ngạo mạn.
(2) Đã lên sàn: ý nói công ty đã được niêm yết trên thị trường chứng khoán
Tối hôm qua bị Lục Kiều kéo đi uống rượu, sau khi về đến nhà dạ dày vẫn khó chịu, mãi đến gần sang Mục An mới ngủ được, mơ mơ màng màng lại nghe tiếng điện thoại di động của mình vang lên, hai mắt nhắm nghiền cô cầm di dộng cũng chẳng buồn nhìn màn hình. Ngày cuối tuần mà đi quẫy nhiễu giấc mộng đẹp của người khác thật quá thiếu đạo đức.
Di động vài giây sau lại vang lên, Mục An bực bội ấn nút nhận, áp vào tai: “Nói!”
Bên kia khựng lại một giây: “Hai mươi phút sau gặp ở công ty.”
Mục An nghe được ma âm của nhị thế tổ thì choàng tỉnh nhìn thời gian, 8 giờ sáng, mới ngủ được có 3 tiếng. Cô giở mình tiếp tục nhắm mắt lại: “Không rảnh.”
“Vậy à?” Du Khâm chậm rì nói: “Xem ra…những gì cha tôi để lại cô đúng là chẳng có hứng thú nhỉ, vậy thì…nhật ký của ông cô cũng không có hứng à?”
Du Khâm nhàn nhã quay quay cây bút máy trong tay: “Tôi gạt cô đấy, nghĩ cũng đoán được, cha tôi sao có thể biết viết mấy thứ nhật ký này nọ chứ, cô thật đúng là ngốc, có điều…” Anh cúi người về phía trước, nheo mắt cười: “Tôi cũng rất hiếu kỳ, ngốc như vậy mà học múa cột từ khi nào vậy?”
Mục An nhớ tới bộ dáng tối qua, vì uống quá nhiều nên không khống chế được đã leo lên sân khấu múa cột mà nhất thời nghẹn cứng, tai nóng bừng lên: “Liên quan gì anh.”
Sắc mặt Du Khâm không tốt lắm, quầng mắt dường như cũng ẩn ẩn đen, Mục An nheo mắt lại như vừa phát hiện một bí mật lớn lao mà nhìn chằm chằm Du Khâm: “Xem ra… Tối hôm qua người vui vẻ không chỉ có mình tôi nha.”
Du Khâm xa xầm mặt, hừ mũi một tiếng: “Tôi vẫn có bệnh mất ngủ, đừng có suy nghĩ lung tung.”
Suy nghĩ lung tung? Mục An nhìn dáng vẻ chững chạc đàng hoàng của Du Khâm trong lòng oán thầm, muốn làm gì thì cứ làm đi, còn sợ người ta nói, cô lúng ta lúng túng nói: “Không phải là đi bar uống rượu thôi sao, mặc dù là mẹ kế của anh nhưng tôi cũng rất phóng khoáng, hơn nữa, anh c