Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.
qua sẽ hướng nơi này quăng tới ánh mắt tò mò mà bát quái, chỉ là cũng không có ai sẽ không thức thời đến lúc cuối cùng chạy tới làm kỳ đà cản mũi. Làm lính tất cả mọi người thông cảm lẫn nhau, tìm bạn gái không dễ dàng, muốn lặp gia đình lại càng không dễ dàng, có người thân nhà ai tới, đó chính là người thân toàn thể chiến sĩ, mọi người đều là nhiệt liệt hoan nghênh, dĩ nhiên, người ta tình cảm vợ chồng khó được thấy một mặt, mọi người cũng sẽ không đi đến gần làm người ta không sảng khoái, nhiều lắm là chính là vừa bắt đầu mọi người một khối tham gia náo nhiệt.
Hơn nửa ngày như vậy, đoàn người đã sớm biết, bạn gái trại phó đến rồi! Còn là một cô gái rất xinh đẹp nữa!
Diệp Dĩ Mạt đã lĩnh giáo qua Chính ủy Triệu và đoàn trưởng Trương nhiệt tình, lại phải nhìn ánh mắt các vị chiến sĩ nhỏ xấu hổ lại hiếu kỳ, đã tương đối bình tĩnh, không cần khẩn trương, không cần kỳ quái, người ta chỉ là tò mò thôi, thật chỉ là tò mò! Hướng về phía những binh sĩ này so với học sinh của cô còn lớn hơn không được bao nhiêu nghĩ, cô trừ ôn hòa cười một tiếng, còn có thể như thế nào? Bắt được người ta nói, ta không phải là bạn gái trại phó các ngươi? Tôi chính là người trên đường? Ai tin đây? Cô cũng không tin!
Chống đõ gần nửa bát, Diệp Dĩ Mạt vuốt ngực, tội nghiệp mà đem bát đẩy đến trước mặt anh, thật không ăn được, ăn nữa sẽ nôn mất.
Tất Tử Thần cũng không so đo, nhận lấy bát, húp vài hớp, liền đem mì còn dư lại trong bát giải quyết.
"Đi thôi, đi tản bộ." Tất tử Thần cười nói. Đi tản bộ, tiêu cơm một chút. Sau khi ăn xong trăm bước đi, sống đến 99 tuổi. Nhìn hình dáng nha đầu này kìm nén đến khó chịu, không phải đã nói cô ăn được bao nhiêu thì ăn nha, sao lại giống như đứa bé không biết tiết chế vậy?
"Ừm." Diệp Dĩ Mạt nhẹ giọng lên tiếng, thói quen kéo kéo làn váy, đứng lên đuổi theo.
Hai người vai kề vai mà đi ở trên đường, lúc đi ngang qua siêu thị, Tất Tử Thần thoáng cụp mắt, dừng bước, nghiêng đầu nói với cô: "Cô chờ một chút, tôi đi mua chút trái cây."
Diệp Dĩ Mạt cười gật đầu một cái, đứng ở một bên đình nghỉ mát đợi anh. Nhìn chung quanh, hoàng hôn rơi xuống doanh trại lính khoác màu vàng kim nhàn nhạt, giữa một mảnh cứng rắn màu xanh quân đội cũng phát ra một tia mềm mại. Mấy vị chiến sĩ thỉnh thoảng đi qua làm bạn, tất cả đều là lễ phép cười với cô cười, khuôn mặt trẻ tuổi mà ngượng ngùng, tràn ngập tinh thần phấn chấn.
Gió mát thổi qua, nâng lên sợi tóc mềm mại, phất qua khuôn mặt thanh tú của cô gái nhỏ, trời chiều rơi vào tóc của cô, nhuộm ra nhàn nhạt ánhkim.
"Mua xong rồi?" Nhướng mi, nhìn anh đi đến càng ngày càng gần.
"Ừm. Mua quả táo, dưa hấu, đợi lát nữa cô mang về ăn." Siêu thị bộ đội cũng không có quá nhiều lựa chọn, hai thứ trái cây này là mùa hè có thể tùy ý thấy được, phần lớn mọi người đều không ghét chứ?
Mua cho cô? Diệp Dĩ Mạt khẽ kinh ngạc, chỉ là chợt liền nở cười yếu ớt, mềm mại nụ cười tự trong mắt tràn ra, má lúm đồng tiền hiện rõ: "Cám ơn nhiều ~"
Người đàn ông này, còn vì người khác suy tính như vậy nè.
"Đi thôi, tôi đưa ngươi trở về." Tất Tử Thần giơ lên trái cây, quân trang thẳng thớn trong người, so thân đồng phục tác chiến buổi chiều nay càng thêm anh tuấn, nổi bật lên khuôn mặt tuấn tú của anh cũng cường tráng không ít. Đàn ông, quân phục trong người, quả nhiên cả người cũng sẽ trở khác biệt.
Diệp Dĩ Mạt cảm ơn rồi cầm lấy ba lô, bởi vì sửa sang lại thích đáng, ba lo không lớn nhưng trang bị tất cả mọi thứ cô cần. Mở cửa phòng ở sở chiêu đãi, Diệp Dĩ Mạt cười cho hắn đi vào ngồi một chút.
"Ang ngồi xuống đi,tôi đi xuống chỗ dì lấy nước." Trong phòng không có nước nóng, muốn uống nước thì phải tự đun, thật là phiền toái chút. Diệp Dĩ Mạt liền muốn đi xin dì ở dưới quầy muốn chút .
"Không cần." Tất Tử thần cản cô lại, tùy ý ngồi vào một bên cái ghế, cầm cái mũ quạt mồ hôi. Vừa mới lúc đi còn chưa có cảm giác, vào lúc này hai người cũng ngồi xuống, ngược lại không biết nói những gì.
Nhất là, phòng của sở chiêu đãi trong bộ đội cũng không lớn, Tất Tử Thần người lớn như thế chiếm bàn làm việc bên trên cái ghế, Diệp Dĩ Mạt liền chỉ có ngồi trên mép giường rồi. Cô luôn luôn là bình tĩnh, chỉ là tại buồn buồn bực mình trong nhưng không biết phải nói những thứ gì.
"Cái này. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt ánh mắt rơi vào này túi hoa quả, nụ cười mềm mại trên gương mặt: "Tôi đi cắt dưa hấu." Đứng lên, ánh mắt nhìn chung quanh căn phòng không lớn ở đây, làm thế nào cũng không tránh thoát người đàn ông tuấn lãng kia.
Hôm nay, cả đoàn trưởng chính ủy, cả những tên lính cấp dưới, tất cả đều cho là cô là bạn gái của anh, cô không có phủ nhận, thật sự là không biết thế nào cùng nhiều người như vậy lặp lại một câu nói, nhưng mà anh cam chịu, lại làm cô không khỏi sinh lòng âm thầm hân hoan, từ khi biết đến bây giờ, phản ứng của anh, phải là cô cho là như vậy đi?
Anh đối với cô, không phải là hoàn toàn không có cảm giác đi?
"Cái đó doanh trưởng Tất, đao để ở đâu vậy?" Diệp Dĩ Mạt rửa