Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.
sạch dưa hấu, tìm chung quanh một vòng, còn chưa thấy bóng dáng dao gọt trái cây, không khỏi thò đầu ra hỏi.
Tất Tử Thần nghe vậy, đứng lên, cầm theo đồ mở nút chai đi vào phòng vệ sinh nhỏ hẹp: "Để tôi làm cho." Lại nói, trong nhà khách sao không chuẩn bị một cái dao gọt trái cây chứ? Ngược lại anh không suy tính chu toàn.
Diệp Dĩ Mạt nghe lời nhường chỗ, lui về phía sau một bước nhỏ, nơi này quá nhỏ, không thể tránh khỏi có tiếp xúc cùng anh. Thân thể sát qua bộ ngực anh, sợi tóc trên đỉnh đầu vừa đúng phất qua gò má tuấn lãng của anh, kiểm tra xem xét kỹ càng, còn có thể cảm thấy được hô hấp ấm áp của anh.
Cúi thấp đầu, Diệp Dĩ Mạt làm bộ như vô tình xoay người sang chỗ khác, không nhìn thấy anh khẽ nhếch khóe miệng. Tâm tình Tất Tử Thần có chút phức tạp, thân thể co gái nhỏ mềm mại vừa tiếp xúc chạm vào nhanh chóng tách ra, khoảnh khắc trong nháy mắt, hương bưởi tây trên người cô gái nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi, thật sự rất muốn, ôm.
Bất đắc dĩ danh phận chưa định, doanh trưởng Tất không thể làm gì khác hơn là khổ ép mà đem lực chú ý thả vào quả dưa hấu, dưa hấu đáng thương, vừa lúc doanh trưởng Tất bi thương mà nghĩ muốn vượt tường dùng để cho hả giận ~ dùng sức một cái, thời cơ chín muồi.
Hôm nay từ lúc đón cô về sau, anh bởi vì trong doanh có chuyện bận rộn một buổi chiều, mãi đến đang lúc giờ cơm tối mới đi cùng với cô một hồi. Đi cùng với cô thời gian giống như trôi qua đặc biệt nhanh, bất tri bất giác, trăng đã treo cành liễu.
Chỉ là, cũng may ngày mai cùng ngày kia anh đều rảnh, có thể đi khắp nơi cùng với cô.
"Cô sớm nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai tôi tới đón cô." Tất Tử Thần đứng lên: "Đúng rồi, ngày mai cùng ngày kia tôi đều nghỉ, cô muốn đi nơi nào chúng ta liền cùng đi xem đi." Em vợ tương lai điện thoại đến, chăm sóc tốt chị của hắn! Em vợ đã lên tiếng, có thể không nghe sao? Cẩn thận em vợ không hài lòng, về sau ra sức gây trở ngại cho anh!
Có một em vợ rất quan tâm, đây là chuyện tốt đâu phải là chuyện xấu đâu? È hèm, phải xem tình huống thế nào. Trước mắt đến xem, có em vợ lo gả chị gái mình, phải là chuyện tốt chứ? Tối thiểu tin tức gì cũng có thể trực tiếp biết được mà ~
"À? Ngày mai sao?" Diệp Dĩ Mạt nhăn mặt mày, vốn là cô còn đang nghĩ coi là sáng sớm ngày mai đứng chen lên xe buýt đi đâu rồi, nơi nào khá hơn chút cũng phải đi, hiện tại có người nguyện ý theo cùng cô, dĩ nhiên là cầu cũng không được. Du ngoạn đi thăm, nhất là lúc gặp rất nhiều ăn ngon, hai người là lựa chọn tốt nhất, bởi vì rất nhiều đồ ăn vặt, một người ăn một phần là rất không sáng suốt, như vậy không bao lâu bụng đã no rồi, lướt qua rồi dừng mới là vương đạo. Nhìn dáng dấp, bộ dạng doanh trưởng Tất cũng rất là tham ăn chứ?
"Tốt nhất, vậy ngày mai buổi sáng mấy giờ ?"
"Bảy giờ đi. Tôi tới đón cô."
"Được," gật đầu một cái, Diệp Dĩ Mạt cười đưa anh tới cửa: " Sáng mai gặp lại ~" suy nghĩ một chút, lại vội vàng lên tiếng bổ sung: " Ngày kia tôi sẽ đi tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, qua lại có chút phiền phức, cho nên ngày mai tôi sẽ mang hết đồ theo, đến lúc đó tìm khách sạn ở gần trường là được." Bộ đội dù sao cũng cách nội thành quá xa, tới tới lui lui không có phương tiện.
Tất Tử Thần dừng một chút, chỉ chốc lát sau mới gật đầu nói: "Cũng tốt, vậy sáng sớm ngày mai tôi tới đón cô." Vấn đề không lớn, mấy ngày nữa anh cũng đi trường học quân huấn, hình như chính là trường học cũ của cô chứ? Khụ khụ, thật ra thì đoàn trưởng và chính ủy thật sự là dụng tâm lương khổ.
Ngày thứ hai, Diệp Dĩ Mạt nhìn Tất doanh trưởng gọng gàng lên đường, có chút tìm không được phương hướng. Hôm nay người đàn ông này thế nào không mặc quân phục rồi hả ?
Một thân áo sơ mi trắng, còn ôm chiếc túi du lịch màu đen, ngược lại có chút cảm giác là người làm công tác văn hoá .
"Đi thôi." Tất Tử Thần đi lên trước, rất là tự nhiên cầm lấy ba lô trong tay của cô." Hôm nay Tiểu Mã đưa chúng ta đi." Nói xong, hất đầu hướng về phía Mã Kiêu đi theo phía sau: "Lên xe thôi."
Mã Kiêu hoàn toàn là thụ sủng nhược kinh, dù thế nào anh cũng không nghĩ ra trại phó thế nhưng lại tự mình đến nói với anh, phiền toái anh đưa anh ấy và bạn gái đi nội thành. Một cái cơ hội tốt tiếp xúc gần gũi ‘chị dâu’ như vậy rơi vào trên đầu anh, trời mới biết bao nhiêu người đố kỵ muốn chết đấy! Phó Kiệt còn tranh với anh, nhất định tự mình đưa chị dâu và trại phó đi !
Diệp Dĩ Mạt cong cong con ngươi, Mã Kiêu này, mở miệng có thể đem chết nói thành sống, công phu một lúc hôm qua mà cô thấy, cô cũng đã lãnh giáo‘học thức uyên bác ’và ‘ cứng cõi mà nói ’ thật sâu của vị này rồi, rất rõ ràng, vị trước mắt này cũng là văn võ song toàn, nói không chừng trước kia còn là đội biện luận đấy, đoán chừng thôi.
Chỉ là, cô vẫn là ưa thích Tất Tử Thần kín kẽ khiêm tốn như vậy, nếu không phải là khi ở nhà anh thấy được nhiều căn cứ chính xác như vậy, đoán chừng cô cũng không cách nào đem người đàn ông thanh nhã mà cười yếu ớt trước mắt này so sánh với người học ành cường hãn kia ~
"Tử Thần, chúng ta đầu tiên đi đến chỗ nào