Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

i điện thoại cho mẹ rồi, ba già ở bộ đội, Tử Nghiêu ở trường, mẹ anh đi nông thôn nhìn bà bác rồi, nói với anh trong điện thoại, để cho anh tới tìm cái người này." Tất Tử Thần lôi kéo tay của cô, cười đến hòa thuận vui vẻ. Rất lâu không có thấy cô rồi, thật ra thì nói lâu cũng không lâu, khẳng định là không có đến nửa năm, thế nhưng mà anh lại cảm giác giống như là cách nửa thế kỷ vậy. Khó trách có người nói một ngày không gặp như cách ba thu, đã từng ngọt ngọt ngào ngào ở chung một chỗ qua, chợt tách ra, không có tiếng cười thanh thúy, không có nụ cười điềm tĩnh, không có ánh mắt giảo hoạt linh động của cô, trong lòng anh thật giống như mất một cái gì vậy, vắng vẻ đến khó chịu.
Một đôi tay cũng bị anh lôi kéo, Diệp Dĩ Mạt thế nào cũng cảm thấy người này có chút cầm lông gà làm lệnh tiễn. Trong nhà không có ai, chẳng lẽ anh lớn thế này còn phải có người phục vụ? Lý do này căn bản không thành lập chứ sao.
Chỉ là, thấy anh đến tìm cô trước tiên, còn chưa so đo với anh-―― đợi chút, làm sao anh biết địa chỉ bên ngoài của cô? Không phải anh chỉ đi qua trong nhà thôi sao?
"Làm sao anh biết em ở nơi này?" Diệp Dĩ Mạt nghi ngờ hỏi.
Tất Tử Thần nhíu mày, một hai đem em vợ bán để duy trì trong sạch: "Anh gọi điện thoại cho Lý Thụy, nó nói."
Diệp Dĩ Mạt lau mồ hôi, cô có em trai này sao, thật đúng là không sợ cá nhân riêng tư của mình không bị bại lộ a a a.
"Được rồi, anh họp suốt cả một ngày , mau cho anh ít đồ ăn, chết đói rồi." Tất Tử Thần cầm lấy tay cô ngửi một cái, mới mặt giản ra cười nói.
Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt rút tay ra từ trong bàn tay của anh, giả vờ sẳng giọng: "Cơm đã làm xong rồi, còn không mau rửa tay đi?" Người này, sao lại không doan chính rồi, táy máy tay chân.






"Không ngờ tay nghề của vợ anh tốt như vậy." Tất Tử Thần đang ăn cơm, chợt ngẩng đầu lên nói một câu như vậy.
Diệp Dĩ Mạt giật mình, buột miệng nói ra: "Thế nào, suy nghĩ sau này bóc lột em thế nào đây?" Lời này hoàn toàn là buột miệng nói ra, hoàn toàn không có trải qua suy nghĩ, chờ Diệp Dĩ Mạt ý thức được thâm ý trong lời nói của mình, trên hai gò má đã đỏ ửng, ăn cơm của anh đi, nhiều lời như thế làm gì? Đôi mắt to ngập nước càng thêm xấu hổ trừng về phía anh, người này, ăn cơm lại nói chuyện, làm bêu xấu cô!
Tất Tử Thần vui vẻ gật đầu, ăn cơm càng vui mừng: " Làm gì có, sao anh có thể bóc lột em được? Việc nhà chúng ta sau này, anh có thể làm tất cả, theo doanh trưởng học tập một ít, rất chu đáo đi, vợ đại nhân?" Trong tròng mắt đen đầy tràn nụ cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, trong người một thân quân trang anh tuấn, nên nói anh nghiêm chỉnh hay nên nói anh không đứng đắn?
Chỉ là, nghe được trong miệng của cô nói ra ‘về sau’, anh rất vui mừng, tương lai của bọn anh, đã có trong phạm vi suy xét của cô.
Diệp Dĩ Mạt dở khóc dở cười liếc anh một cái, đứng dậy dọn dẹp bát đũa, người này, thật không xem mình là khách, vừa tiến đến liền cầm quà tặng ném vào gian phòng nhỏ của cô, ngược lại cũng không hướng trên ghế sofa kia nhìn một cái, thì ra là người ta không thích vải sô pha của cô đấy.
"Tiểu Mạt, khuya lắm rồi, ngày mai dọn dẹp tiếp nhé?" Tất Tử Thần cúi đầu, giọng nói càng thêm ôn hòa: "Hôm nay anh rất mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm một chút thôi." Một ngày họp đại hội, lại ngồi xe hai giờ mới chạy được đến nơi này của cô, cộng thêm vết thương trên người vừa khỏi không lâu, lúc này dù muốn làm chút gì chỉ sợ là không đủ sức thôi. Cho nên cô nhóc này, không cần lo lắng.
Diệp Dĩ Mạt giương mắt trừng anh, nhưng cô chỉ hơi muốn động, môi sẽ đụng phải gò má trơn bóng của anh. Một người đến gần, một người vừa lui về phía sau, cuối cùng không thể lui được nữa. Diệp Dĩ Mạt khẽ cắn răng, không định lùi nữa. Chịu khó tiến lên đi, từ nhỏ ba đã dạy như vậy!
Nhón chân lên, ôm cổ của anh, Diệp Dĩ Mạt hung hăng đụng phải hàm răng của anh, người này, coi như bởi vì nhiệm vụ không thể gọi điện thoại cho cô, vậy hôm nay trước khi đến có thể nói cho cô biết một tiếng chứ? Làm hại cô tâm thần có chút không tập trung nhiều ngày như vậy, người này lại còn cười đến thản nhiên như vậy chứ?
Chẳng lẽ không biết cô lo lắng cho anh sao? Chẳng lẽ không biết cô sẽ nhớ anh sao? Chẳng lẽ anh không biết cô nhớ anh đau tới tận tâm can sao? Người này, tại sao có thể như vậy, không nói tiếng nào đã chạy tới đây?
Cô gái nhỏ chẳng bao giờ chịu chủ động hôn anh, vào lúc này lại giống như lấy hết tất cả dũng khí, cái lưỡi mềm mại xông vào khoang miệng của anh, dẫn dụ anh cùng nhau triền miên, sức lực to lớn, hoàn toàn nằm ngoài sự dự liệu của anh.
Tất Tử Thần nhiều nhất chỉ tim đập mạnh và loạn nhịp hai giây, hai giây sau, chính là mưa to gió lớn phản công. Cô nhóc của anh, hôm nay giống như có chút không đúng lắm. Nhưng là bây giờ không phải là lúc nghĩ cái này, là đàn ông tại sao có thể để cho cô gái của mình chủ động?
Hai người giống như dùng hết hơi sức toàn thân mà hôn, ôm chặt eo ếch, cạy mở hàm răng, triền miên trong lúc hoạn nạn. Mãi cho đến khi thấy một dòn