XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

g nước ấm rơi vào trên tay mới đột nhiên thức tỉnh.
Mở mắt, thấy người lệ rơi đầy mặt, mắt to không giống lúc bình thường tươi cười cong lên, con ngươi sáng ngời lại như phủ một tầng sương mù, nơi khóe mắt, còn đọng lại nước mắt trong suốt. Có thể thấy rõ uất ức và khổ sở trong đáy mắt.
Khóc? Tất Tử Thần bối rối, trong mắt anh, Diệp Dĩ Mạt là một cô gái nhỏ mặc dù thỉnh thoảng sẽ có tính trẻ con cũng tuyệt đối không kiểu cách, vào lúc này chợt nước mắt như mưa, làm cho anh ứng phó không kịp.
Tất Tử Thần chau mày lại, đáy mắt nửa đau lòng nửa tự trách, liên tiếp dùng đầu ngón tay thay cô lau đi nước mắt, ai ngờ càng lau càng nhiều, cuối cùng từ lúc mới đầu là dòng nước nhỏ cô độc biến thành dòng sông mênh mông rồi."Tiểu Mạt, em làm sao vậy? Có cái gì uất ức nói với anh, đừng làm anh lo lắng!" Tất Tử Thần trừ giương mắt nhìn, thật đúng là không biết làm sao bây giờ, dỗ con gái, anh biết làm thế nào đây?
Người ta nói con gái nói gì thì làm ngược lại. Cũng có người nói con gái nói gì cũng phải làm theo. Bây giờ là loại tình huống gì chứ? Muốn anh mặc cho cô khóc sảng khoái hay vẫn nên tranh thủ thời gian ôm lấy mà dỗ dành? Ai tới chỉ dạy cho anh đây?
Anh biết lâu như vậy một cú điện thoại cũng không gọi cho cô, quả thật uất ức cho cô, nhưng mà anh chỉ muốn cho cô một bất ngờ thôi mà, vừa mới kết thúc hội nghị liền chạy đến đây.
"Tiểu Mạt Tiểu Mạt, đừng khóc nữa ~ nếu em khó chịu, cắn anh hai cái có được không?" Tất Tử Thần cúi người, đem tầm mắt cao bằng cô, nâng khuôn mặt đang khóc của cô dụ dỗ.
Chớ nhìn anh bình thường nói chuyện ngay thẳng mà nói, cho dù là lịch sử địa lý hay quân sự tất cả đều có thể thao thao bất tuyệt nói thật lâu, nhưng là vừa đụng đến việc dỗ con gái, anh thật đúng là người mới học nghề. Trừ Tử Nghiêu để cho anh nhịn xuống được tâm tới dụ dỗ một đôi lời, nữ sinh còn lại, anh làm sao có giác ngộ? Cô gái khóc lóc rối rít luôn không phải loại mà anh thích.
Nhưng mà gặp phải cô, thấy cô khóc đến như vậy, anh chẳng những không cảm thấy chán ghét, ngược lại mặt tràn đầy đau lòng, nhất định anh làm cho cô uất ức, nếu không, tính tình của cô hoạt bát, sao lại biết thành cô gái ‘nước mắt chảy không ngừng’ thế này chứ?
Càng dụ dỗ, nước mắt càng chảy nhanh, lông mày Tất Tử Thần càng thêm chau lại, nhìn cô không nói một lời dùng toàn bộ sức lực rơi nước mắt, trái tim giống như là bị thứ gì túm thật chặt, vô cùng đau đớn. Ngón cái Tất Tử Thần nhẹ nhàng vuốt ve ở trên mặt cô, muốn lau đi nước mắt rơi không hết của cô.
Chỉ chốc lát sau, anh cong người xuống, khẽ hôn ở giữa lông mày. Tiếp theo hôn lên cặp mắt sưng húp của cô, từng cái từng cái, đem tất cả nước mắt của cô đều hôn khắp. Thì ra là nước mắt lại mặn chát như vậy, giống như lòng anh lúc này.
Chẳng lẽ, nước mắt này, chính là cảm thụ trong lòng của cô gái nhỏ hay sao? Như vậy Tiểu Mạt của anh, có phải giờ phút này trong lòng khó chịu được giống như dòng nước muối này hay không? Vừa đắng vừa mặn?
Đem lấy tay cô giữ tại trước ngực, một tay Tất Tử Thần giữ lại đầu cô buông xuống, đưa ra lưỡi, từng điểm từng điểm, liếm gò má ướt át của cô, ấm áp, mặn mặn, giống như tim của anh, bởi vì nhìn thấy cô mừng rỡ, cũng để cho cô uất ức mà khó chịu, xen lẫn lên men, giống như là nước biển mênh mông, muốn đem mọi điểm đề phòng tất cả đều xói lở.
Nắm cả hông của anh, dựa lưng vào tủ lạnh, Diệp Dĩ Mạt giống như là muốn đem nước mắt cả đời cũng trút hết, nước mắt ấm áp thấm ướt quân trang của anh, giống như muốn đem lòng của anh hòa tan.
"Tiểu Mạt, là anh không tốt, làm em uất ức." Cảm thấy người trong ngực dần dần bình tĩnh, Tất Tử Thần mới dám mở miệng. Vuốt mái tóc dài của cô, Tất Tử Thần cẩn thận từng li từng tí đem cằm tựa ở vai của cô, giọng nói mang vẻ thương tiếc nồng đậm: "Tiểu Mạt, có lời gì, có thể nói cho anh đi?" Anh xuất thân quân nhân thế gia, ông nội lớn lên trong thời kỳ nổi dậy, đàn ông trong nhà đầu quân vô số, đến đời ba anh, trừ chú ba là văn nhân, các bác các chú còn lại, cho dù sau lại đi lên chính trị hoặc xuống biển buôn bán, lúc còn trẻ tuổi, cũng không một ai không trải qua bộ đội lịch lãm.
Đời ba khiêm tốn, cũng giáo dục anh nguyên tắc làm người cơ bản nhất. đi học thì trừ mấy anh em thân cận nhất, không có ai biết anh là con trai của quân trưởng, mà lúc đi học trường quân đội, anh cũng tự hỏi chưa từng ỷ lại vinh quang của ba.
Khi còn bé, nhìn thấy nhiều nhất, chính là bóng dáng mẹ ở nhà bận rộn một mình, ba, cái từ này đối với anh mà nói, xa lạ và trang nghiêm.
Làm vợ quân nhân, phải bỏ ra bao nhiêu, so với ai thì anh rõ ràng. Tiểu Mạt của anh, đáng nhận được thương yêu và sủng ái nhiều nhất, nhưng bởi vì lựa chọn anh, gặp phải ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều.
Nghĩ tới đây, anh không tự chủ được đem người trong ngực ôm càng chặt hơn một chút, đợi ba mươi mấy năm, mới gặp được cô, anh sẽ không buông tha, cũng không muốn từ bỏ, cho dù biết gặp phải rất nhiều vấn đề, nhưng mà anh tin tưởng, anh có thể giải quyết tốt tất cả, cho Tiểu Mạt của anh một trong sáng tương lai.
"Ti