XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

lau sạch lớp phấn son lòe loẹt trên mặt cô.
Tiếp theo, Hoa Thiệu Đình chỉ tô son cho Bùi Hoan, anh chọn màu đỏ rực, khiến cô nổi bật vô cùng.
Sau này Bùi Hoan rời khỏi Lan Phường ra ngoài sống một mình. Cô vẫn trẻ trung xinh đẹp, gặp nhiều cám dỗ nhưng cô không để vào mắt.
Cuối cùng cô hiểu Hoa Thiệu Đình đáng sợ ở điểm nào. Anh nâng cô lên tận trời cao rồi đích thân đẩy cô ngã xuống, nhưng cô vẫn không thể buông tay.
Con người với con người gặp nhau quá sớm, nhiều khi cũng không phải điều tốt lành. Bởi bất kể cô đi đâu, ở cùng ai, sống như thế nào, cô cũng vĩnh viễn chỉ có một con đường về.
Hoa Thiệu Đình chính là đường về của cô.
Bùi Hoan không thể quên ngày hôm đó, anh nhìn cô từ trên cao, chậm rãi lau vết máu ở khóe miệng cô. Anh nói: “Bùi Bùi, em đi đi. Sáu năm sau quay lại giết tôi”.
Chỉ vì câu nói này, cô mới có thể nhẫn nhịn mọi sự ức hiếp, lườm nguýt, khinh thường của thiên hạ, không ngại bí mật kết hôn với Tưởng Duy Thành, ra sức làm việc.
Bùi Hoan giơ tay vuốt ve vết sẹo trên mặt Hoa Thiệu Đình: “Anh đã sớm biết em không có cách nào hận anh nên mới dám bảo em quay về trả thù. Luận về mưu kế, em mãi mãi không thể sánh bằng anh”.
Bên ngoài vang lên giọng nói của chị Kính, giục Bùi Hoan mau ra chỗ đoàn phim.
Hoa Thiệu Đình im lặng, Bùi Hoan lấy lại tâm trạng bình tĩnh.
Anh vẫn đợi một câu nói của cô, nhưng Bùi Hoan lắc đầu: “Em sẽ không quay về. Đây là việc duy nhất em có thể quyết định”.
Bùi Hoan đi ra ngoài, nhanh chóng hòa vào đám đông. Không biết Hoa Thiệu Đình rời đi lúc nào, cô thẫn thờ đi về bàn trang điểm. Tiếp theo là cảnh nam nữ chính chia tay, rất đau khổ và đè nén. Cô phải thể hiện sự đấu tranh dữ dội trong nội tâm.
Tuy nhiên, Bùi Hoan không thể tập trung, đọc lời thoại không trôi chảy. Sau mấy lần NG[1'>, đạo diễn nhấn mạnh với cô: “Cô phải thể hiện sự ấm ức, chứ không chỉ làm mặt lạnh. Cô hãy nghĩ đến chuyện cãi nhau với bạn trai, cô đòi chia tay, nhưng trong lòng cô ấm ức. Cô phải tìm ra cảm giác đó. Dù bề ngoài nổi nóng, nhưng trên thực tế, nội tâm cô đã chịu thua”.
[1'> NG: Viết tắt của từ “No Good” có nghĩa diễn không tốt.
Bùi Hoan ngẩng đầu nói với đạo diễn: “Tôi xin lỗi”, sau đó yêu cầu quay lại một lần.
Cô đã quên mất thế nào gọi là ấm ức. Kể từ lúc phải hạ mình và từ bỏ tôn nghiêm, Bùi Hoan không còn biết thế nào là ấm ức.
Ánh đèn rọi vào mặt cô, xung quanh rất đông người theo dõi. Bùi Hoan đọc lời thoại, nhưng trong đầu đột nhiên nhớ tới ngày hôm đó.
Buổi tối hôm đó trời mưa rất to, cô hấp tấp xông vào Hải Đường Các, khổ sở cầu xin Hoa Thiệu Đình. Cô dùng mọi cách để khiến anh mềm lòng, nhưng anh không hề nhìn cô.
Anh thậm chí thản nhiên ngồi uống trà, đồng thời nói với cô: “Em còn nhỏ, Bùi Bùi, em không hiểu chuyện, tôi phải có trách nhiệm với em”.
Tiếp theo, anh không hề do dự, thốt ra câu: “Tôi không muốn đứa con này”.






Bây giờ Bùi Hoan đã không còn nhớ, lúc nghe câu nói đó, trong lòng cô có cảm xúc gì?
Năm đó cô đột nhiên phát hiện mình mang thai, hoảng hốt che giấu một tuần liền, không biết mở miệng ra sao. Cảm giác đó khiến cô đứng ngồi không yên, vừa vui mừng cũng sợ hãi. Đến khi không nhịn nổi, Bùi Hoan tiết lộ với chị gái Bùi Hi trước. Hai cô gái đều chưa từng trải qua chuyện này, vô cùng bối rối.
Cuối cùng, Bùi Hoan lấy hết dũng khí thẳng thắn bày tỏ với Hoa Thiệu Đình. Cô nghĩ, dù sao mấy tháng nữa mình cũng đến độ tuổi luật pháp cho kết hôn. Đối với anh mà nói, đây là tin tức tốt lành.
Nhưng Hoa Thiệu Đình thay đổi thái độ trong chớp mắt.
Bùi Hoan chưa bao giờ chứng kiến anh tức giận như vậy. Cô sợ đến mức bỏ trốn vài ngày. Để tìm cô, người của Kính Lan Hội đã lục tung cả thành phố Mộc, khiến dư luận xôn xao bàn tán.
Sau này còn xảy ra một chuyện, khiến Bùi Hoan như chết đi sống lại.
Thế gian có bao tình và hận, chung quy đều phải trả lại, muốn tham lam cũng vô ích.
Trải qua bao tủi nhục ấm ức, Bùi Hoan cũng chẳng còn nhớ rõ. Bây giờ bảo cô diễn xuất, không phải Bùi Hoan chưa từng trải qua, mà đã hoàn toàn tê liệt.
Bùi Hoan ngẩng đầu đối mặt với nam chính, đọc lời thoại trôi chảy. Trước mắt cô đều là hình ảnh Hoa Thiệu Đình năm đó.
Nước mắt dâng tràn bờ mi nhưng cô không khóc nổi. Toàn thân cô run rẩy. Cuối cùng, từng giọt lệ chảy xuống, cô chậm rãi nói ra sự khổ sở trong lòng nữ chính: “Anh tưởng nghe lời tôi chính là đối xử tốt với tôi? Nhưng anh vĩnh viễn không hiểu, chỉ vì yêu anh, đến lòng tự trọng cuối cùng của người phụ nữ tôi cũng không còn”.
Câu này vốn được đạo diễn yêu cầu thể hiện sự phẫn nộ, phát tiết, lên án, nhưng Bùi Hoan thốt ra một cách bình tĩnh. Ánh mắt cô không phải là nỗi căm hận, mà là sự tiếc nuối.
Tiếc nuối bản thân vẫn còn yêu đối phương, đến nay không hối hận.
Tất cả mọi người đều nín thở trước sự bùng nổ của Bùi Hoan. Phim trường không tiếng động, ngay cả khi đạo diễn hô dừng lại, mọi người dường như vẫn chìm đám trong nỗi bi thương của cô.
Một lúc sau, chị Kính mới có phản