Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
Kỳ muốn chết, vậy mà cô thân ở trong phúc lại không biết hưởng phúc.
“Kỳ Kỳ, nếu tớ là cậu, bạn trai đối với tớ như thế, lại có một người đàn ông đối tốt với tớ như vậy, tớ liền di tình biệt luyến*”
*Bỏ người này chuyển sang yêu một người khác.”
Lam Kỳ lườm cô một cái.
“Cậu không nói chuyện không ai nói cậu câm đâu.”
Mễ Đoá liếc mắt nhìn cô một cái, mím môi, trong lòng Lam Kỳ không vui cô vẫn là không nên đùa giỡn trước mũi đao.
Mễ Đoá dừng xe ở một quán cà phê nổi tiếng, có kinh nghiện lần trước cô không dám mang cô đến loại địa phương như là quan bar kia nữa, đành phải tới chỗ này giải trí, giết thời gian.
Vị trí quán cà phê này rất tốt, từ lầu ba nhìn ra cảnh đẹp vô cùng xinh đẹp, mà buôn bán nơi này cũng rất tốt, không biết còn chỗ ngồi hay không.
Lam Kỳ xuống xe vừa định cùng Mễ Đoá đi vào quán cà phê liền gặp được một người.
“Học Trưởng Dung.”
Mễ Đoá nhìn Lam Kỳ bừ cười, đây là cái gì vận chó má gì, vừa rồi Lam Kỳ lừa anh ta nói muốn ở nhà ngủ, không đến hai phút liền gặp chuyện thế này, nhìn xem cô giải thích như thế nào.
Mễ Đoá quan sát vẻ mặt Dung Bạch Minh, vẻ mặt anh cười vui sướng giống như căn bản không thèm để ý chuyện vừa rồi, đúng là người đàn ông tốt.
“Lam Kỳ”
Lam Kỳ nhìn người đột nhiên xuất hiện có chút xấu hổ, vừa rồi cô lừa anh, không nghĩ tới nhanh như vậy liền gặp mặt.
“Là tôi cứng rắn kéo cậu ấy ra ngoài.”
Mễ Đoá giúp Lam Kỳ giải vây, tuy lý do này có chút gượng ép nhưng cũng không đến mức xấu hổ như vậy.
“À”
Dung Bạch Minh cười.
Mễ Đoá nhìn Lam Kỳ cùng Dung Bạch Minh một chút, cảm thất mình ở lại có chút không thích hợp.
“Kỳ Kỳ, tớ nhớ mình còn có việc, để cho học trưởng Dung đi cùng cậu đi.”
Lam Kỳ nhìn Mễ Đoá một cái, gật đầu, vừa vặn cô cũng có chút chuyện muốn nói rõ với anh.
Mễ Đoá vẫy tay với Lam Kỳ rồi lái xe rời khỏi.
Trở thành phần tử kinh khủng!
Lam Kỳ cùng Dung Bạch Minh lên lầu ba của quán cà phê, đôi mắt Lam Kỳ nhìn phong cảnh bên ngoài, bỏ qua ánh mắt cực nóng của Dung Bạch Minh đang rơi trên người cô.
"Lam Kỳ, anh có quà tặng em.” Từ trong túi áo Dung Bạch Minh lấy ra một món đồ đưa cho Lam Kỳ.
Lam Kỳ do dự có nên nhận hay không, món quà này sau lại giống cái hộp kia đến vậy.
Thấy Lam Kỳ chần chờ, Dung Bạch Minh mở cái hộp ra, một chiếc nhẫn kim cương chói lọi xuất hiện trước mắt.
Người đàn ông đẹp trai, không khí lãng mạn, còn có nhẫn kim cương giá trị, Lam Kỳ buồn phiền một hồi, hôm nay cô đã sợ hãi nhìn thấy mấy thứ này rồi, vừa rồi Lý Hạo tặng cô dây chuyền kim cương đã đủ đau đầu, như thế nào Dung Bạch Minh lại tặng cái này.
"Thật xin lỗi học trưởng, tôi đã có người trong lòng rồi.” Cô không phải là người thích kéo dài dây dưa, thích là thích, không thích là không thích, cô không muốn chậm trễ học trưởng Dung, cũng không muốn lại để anh ta hiểu lầm, lần trước nhận hoa của anh không phải là ý muốn của cô, cô tin tưởng anh sẽ tìm được một người phụ nữ càng thích hợp với anh hơn. (*tung bông* Kẹo kết cái tính tình của chị Lam rồi, Kẹo cũng vậy, thích là thích, không thích là không thích, không muốn dây dưa không rõ, như vậy chỉ làm m.n càng thêm khó xử, đau khổ)
Lời này khiến sắc mặt Dung Bạch Minh tối sầm, nhưng mà rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh.
"Lam Kỳ, năm đó anh cùng Nhiễm Khả thật sự không có chuyện gì, việc này anh vẫn chưa giải thích với em, thật xin lỗi.” Chuyện lần trước Nhiễm Khả nói, anh giải thích với cô là được, nhưng mà Lam Kỳ vẫn không chịu chấp nhận anh, anh cho rằng cô vẫn còn đang tức giận.
"Học trưởng, không phải nguyên nhân này." Căn bản là không liên quan gì đến chuyện của Nhiễm Khả.
Lam Kỳ thấy Dung Bạch Minh là người cực kỳ lý trí, anh không nên như vậy.
"Không, Lam Kỳ, em hãy nghe anh nói.” Dung Bạch Minh miễn cưỡng cười cười, “Còn nhớ thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy em, bộ dáng nghịch ngợm của em liền làm cho anh bị ảnh hưởng thật sâu sắc, về sau em lần lượt xuất hiện trước mặt anh, cố ý tiếp cận anh, anh thừa nhận, lúc đó tuy bề ngoài anh xem ra khiêm tốn, thật ra nội tâm tự phụ, không biết có phải vì vậy hay không cho nên em mới dần dần xa cách anh? Con người đầy sức sống và nụ cười đầy sảng khoái của em đã in sâu vào đáy lòng anh, như thế nào cũng không xóa được.”
“Lam Kỳ, anh thật sự thích em, cho anh một lần cơ hội nữa được không? Hiện tại liền đến lượt anh theo đuổi em, mỗi ngày chờ em có được hay không?” (Aiz, nam phụ vẫn cứ là nam phụ, cơ hội này từ đầu đã không phải là của nhà ngươi rồi, miễn cưỡng vô ích, về nhà nướng khoai lang cho Kẹo ăn đây này)
Lam Kỳ không dám đối diện ánh mắt thâm tình cùng chờ mong của Dung Bạch Minh, anh ta là người đàn ông đầu tiên nói với cô những lời tâm tình êm tai như vậy, nhưng mà lời anh nói không phải là thứ cô muốn nghe, tận sâu trong đáy lòng cô muốn một người khác nói cho cô nghe. “Hehe *cười gian* muốn anh Thiệu nói chứ gì, anh Thiệu đâu, lăn ra đây nhanh, chị Lam muốn nghe tuyên ngôn tình yêu kìa”
"Thật xin lỗi học trưởng, em đã có