Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
không đổi, bọn họ giống như hai đứa bé sinh đôi, dính sát vào nhau, bắt chước nhau, chầm chậm thong thả đi đến ban công.
Mễ Tu nắm hai tay Tiêu Quý, nhoài người trên lan can, lồng ngực dính sát sau lưng cô, chặt chẽ đến mức không chút khe hở. Đêm khuya giá lạnh, trên bầu trời tràn ngập pháo hoa rực rỡ, đủ loại màu sắc, tiếng pháo bùng nổ tiến vào màng tai, nhưng lại không cảm thấy chói tai chút nào.
Trong phòng khách không biết có ai tới, Mai Phương tiếp đón bọn họ, có thể láng máng nghe được một ít đối thoại giữa bọn họ.
“Nghe nói, hôm nay chị dẫn theo một cô gái xinh đẹp đi chúc tết? Ai thế?”
“Ai chứ! Đó chính là vợ tương lai của Mễ Tu nhà tôi, con dâu của tôi đấy!”
Tiêu Quý hơi nghiêng mặt, đối diện với ánh mắt lóng lánh rực rỡ của Mễ Tu, tầm mắt giao nhau, biểu lộ tình cảm chân thật mặn nồng còn hơn cả hàng ngàn lời nói.
Đôi môi nhẹ nhàng dán sát vào nhau, sau đó tách ra, có thể nghe thấy hô hấp rõ ràng, trên bầu trời nở rộ pháo hoa muôn màu muôn vẻ.
“Chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới!”
Vào mùng năm tết, Tiêu Quý nhận được điện thoại của bà nội, nói rằng bà và chú về quê thăm thân thích đã trở về, Tiêu Quý lòng đầy vui mừng nói, ngày mai cô cùng Mễ Tu đi qua thăm bà.
Sau khi trở về từ kỳ nghỉ đông, Tiêu Quý vốn muốn đến nhà chú thăm bà nội, nhưng bà nội và chú đã về quê, nói rằng đã lâu rồi không về đó, muốn về quê ăn tết, chờ sang năm sẽ trở lại, bất đắc dĩ, Tiêu Quý đến giờ vẫn chưa thể gặp bà nội. Tuy rằng cách vài ngày đều gọi điện thoại, nhưng lâu ngày không gặp, Tiêu Quý vẫn rất nhớ bà nội.
Ngày hôm sau, chưa đến chín giờ, Tiêu Quý đã cùng Mễ Tu xuất phát, cô mang theo quà tặng mà Mai Phương đã đặc biệt chuẩn bị ngày hôm qua, đi đến nhà chú. Tuy rằng Tiêu Quý từ chối nhiều lần, nói rằng thăm bà nội nên để chính cô mua đồ biếu, nhưng thái độ của Mai Phương rất kiên quyết, nói Tiêu Quý phải cầm theo quà tặng bà đã chuẩn bị, nói rằng đây là dì tặng cho bà nội thông gia, không phải tặng cho con, con không có quyền không nhận. Tiêu Quý hết cách, đành phải gật đầu nói cảm ơn, cầm lấy những hộp đồ bổ đắt tiền được đóng gói tinh xảo cùng Mễ Tu đến nhà chú.
Chú của Tiêu Quý làm kế toán trong trường, còn thím trước kia là cô giáo trong trường, hai người thông qua giới thiệu của giáo viên khác mà kết hôn sinh con, sau khi thím sinh ra hai đứa con trai song sinh thì sức khoẻ yếu ớt, vì thế ở nhà làm bà nội trợ, mãi cho đến hiện tại. Áp lực của cuộc sống, sức khoẻ của thím, còn có việc học của hai người con trai, tất cả gánh nặng đều đặt trên người chú, chú vốn là người tính toán chi li, về sau càng so đo từng tí, ngay cả tiền hưu hàng tháng hơn một ngàn đồng của bà nội cũng tính toán.
Mấy năm bố Tiêu Quý làm ăn suôn sẻ, cuộc sống không tệ, mỗi tháng đều đúng hẹn gởi tiền sinh hoạt cho bà nội, tuy rằng phần lớn đều nằm trong tay chú, nhưng từ trước đến giờ cũng không so đo với ông ta, có thể giúp được thì giúp. Khi ấy, chú thật tình yêu thương Tiêu Quý, dù sao ông ta cũng có hai đứa con trai, hơn nữa Tiêu Quý hiểu chuyện đáng yêu, hễ khi đến nhà cô, ông ta đều sẽ mua đồ ăn vặt và búp bê cho cô. Thế nhưng, từ sau khi việc làm ăn của bố Tiêu Quý thất bại, dọn đến căn nhà cũ kỹ kia, thái độ của chú đột nhiên thay đổi, gặp Tiêu Quý cũng không còn thân thiết như trước, thím thì đưa ra vẻ mặt quái lạ mà đánh giá cô. Lúc bố vừa mới qua đời, bà nội đề nghị đưa cô về nhà chú, cũng tiện để chăm sóc cô, nhưng ông ta một mực từ chối, nói căn nhà nhỏ quá, không có dư phòng, hơn nữa Tiêu Quý cũng lớn rồi, tuổi tác khá mẫn cảm, không thích hợp ở cùng với người khác. Không còn cách nào, bà nội đành phải dọn sang sống cùng Tiêu Quý, vì vậy có một dạo chú và bà nội cãi nhau, thậm chí trong thời gian dài không tới thăm bà nội.
Tuy rằng Tiêu Quý tuổi còn nhỏ, nhưng hiểu được nhân tình thế sự, cô không trách chú không đối xử tốt với mình như trước kia, bởi vì cô biết áp lực của chú lớn biết bao, biết rằng có nhiều chuyện ông ta lực bất tòng tâm, nhưng mà, ông ta đối xử với bà nội như vậy cô không thể tha thứ. Vì thế, có một đoạn thời gian, Tiêu Quý không tới nhà ông ta.
Hiện giờ tới cửa nhà chú, Tiêu Quý có phần khó chịu, cô đứng ngoài cửa, chậm chạp không gõ cửa.
Mễ Tu biết khúc mắt của Tiêu Quý, cũng biết mâu thuẫn mấy năm nay giữa cô và chú, anh vươn tay xoa nhẹ tóc cô, nhẹ giọng nói: “Hôm nay là tới thăm bà nội, em đừng nghĩ nhiều quá.”
“Ừm.” Tiêu Quý đáp, giơ tay gõ cửa.
Rất nhanh cửa được mở ra, một người đàn ông trung niên nở nụ cười hơi mất tự nhiên, âm thanh già cỗi mà ồm ồm: “Tiểu Quý và Mễ Tu đến rồi, mau vào đi!”
“Cháu chào chú.” Mễ Tu bắt tay người đàn ông, rồi ôm Tiêu Quý đi vào nhà.
Trong phòng khách nhỏ hẹp, một người phụ nữ cơ thể đẫy đà bưng hoa quả từ phòng bếp đi ra, thấy Tiêu Quý và Mễ Tu, bà ta nhiệt tình hô lên: “Đang ngóng hai cháu tới đây, hôm qua mẹ nói hai đứa muốn tới, thím rất vui hôm qua đi siêu thị mua hoa quả. Phải nói chứ hoa quả bây giờ đắt quá, thím và chú cháu tiếc không ăn miếng nào.”
“Thím à, không cần phiền toái đâu ạ.” Mễ T