Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
ây của con, còn thường xuyên tới trường lén nhìn con, nhưng nó không dám cho con biết, nó sợ con nhìn thấy nó cũng sẽ như năm đó, kích động đuổi nó đi. Nhiều năm như vậy…nó cũng không thoải mái gì.”
Tiêu Quý trầm mặc không nói, cô biết mẹ vẫn luôn muốn bù đắp, nhiều năm như vậy, mỗi tháng cô đều nhận được tiền trong thẻ, thế nhưng bản thân chưa bao giờ dùng qua. Lúc đầu, bà còn sang đây thăm cô, tuy rằng lần nào cô cũng lạnh nhạt đuổi đi, nhưng bà vẫn cứ tiếp tục sang đây, nhưng mấy năm nay, bà chưa từng xuất hiện, Tiêu Quý còn tưởng rằng bà đã quên mất còn có một người là cô trên thế giới này từ lâu, tựa như năm đó quên mất bố đang hấp hối.
Trông thấy phản ứng của Tiêu Quý, bà lão cao tuổi thở dài, thôi, con cháu có phúc của con cháu, bà già rồi, không lo được nhiều như vậy, chỉ cần Tiểu Quý nhà bà hạnh phúc là tốt rồi.
Không bao lâu, Mễ Tu đi vào, cùng Tiêu Quý trò chuyện với bà nội một lúc, tới trưa, chú và dì nhiệt tình mời bọn họ ở lại ăn cơm, Mễ Tu từ chối trước một bước, anh biết có thể mỉm cười chào hỏi với bọn họ đã là giới hạn của Tiêu Quý, anh không muốn làm cô khó xử.
Tạm biệt bà nội, hứa với bà sau này sẽ thường xuyên đến thăm bà, Tiêu Quý và Mễ Tu tay trong tay ra khỏi nhà chú. Bọn họ đi dạo dưới bóng cây trên con đường nhỏ, Tiêu Quý đột nhiên thoải mái hơn, ở trong nhà chú cô có một cảm giác áp lực khó hiểu.
Đang lúc muốn nói với Mễ Tu cô thấy được ánh mắt như hổ đói của thím khi trông thấy những hộp đồ bổ, di động của cô đột nhiên vang lên.
Tiêu Quý lấy di động ra, thấy cái tên hiện trên đó, cô cười ngọt ngào tiếp máy: “Alo!”
“Tiểu Kê…”
“Tiểu Kê…”
Xưng hô xa cách đã lâu nay truyền đến lỗ tai, Tiêu Quý ngây người, dời di động ra khỏi tai mình nhìn nhìn, là điện thoại của Hầu Tử, đúng vậy, âm thanh run rẩy thê lương giống như trải qua gió sương kia đầy tâm sự. Tiêu Quý tự động tách ra khỏi Mễ Tu mấy bước, hạ giọng hỏi: “Hầu Tử, sao thế?” Không phải cô muốn giấu diếm gì với Mễ Tu, thật sự là vì Hầu Tử nhà cô tranh thủ một chút ấn tượng tốt, hơn nữa cô cũng không muốn hù doạ Mễ Tu nhà mình.
“Tiểu Kê Kê…” Hầu Tử kêu rên một tiếng, không chỉ có thê lương, mà còn thô tục.
“…Tớ muốn tắt máy.” Tiêu Quý cố gắng bình tĩnh nói.
“…Cậu tới đón tớ đi, tớ đang ở nhà ga.”
Hầu Tử cứng đơ xoay người, hai mắt sưng lên giống như trái hồ đào, ánh mắt mịt mờ lại trống rỗng, cái miệng nhỏ chu lên, uất ức lại thê lương hô lên: “Tiểu Kê Kê…”
Sao Tiêu Quý lại muốn cười nhỉ…
Cô nhẹ giọng khụ khụ, cố nén khoé miệng run rẩy, dừng lại hai má lúm đồng tiền vội vàng muốn lộ ra, ổn định giọng nói hỏi: “Sao cậu lại tới đây, xảy ra chuyện gì rồi ư?”
Hầu Tử bĩu môi, nắm cánh tay Tiêu Quý, lôi kéo làm nũng thật buồn nôn: “Đáng lẽ người ta không muốn quấy rầy cậu và bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà cậu, nhưng mà Tiểu Mã Ca nói rằng nếu tớ dám đi tìm cậu ấy, cậu ấy chắc chắn để tớ tự sinh tự diệt, cậu cũng biết, cậu ấy không có nhân tính, nói được thì làm được. Còn Mị Mị, vừa nghe tớ muốn nương tựa cậu ấy, cậu ấy sợ tới mức sắp khóc, tớ thật sự không đành lòng ức hiếp con nít.”
“…Cậu cho rằng tớ là đồ khờ sao?” Tiêu Quý tuyệt tình đẩy móng vuốt của Hầu Tử ra, cô chống nạnh, trừng hai mắt. Tiểu Mã Ca là Mông Cổ, cô muốn đi tìm cô ấy, nói đùa sao? Còn Mị Mị, nếu Hầu Tử nói muốn đi tìm cô ấy, với tính cách của Mị Mị, cho dù có muốn hay không cũng sẽ không từ chối, Hầu Tử lừa ai chứ!
Hầu Tử lặng lẽ thụt lùi ba bước, đồng tử xoay tròn, sau đó hai tay ôm mặt, hết sức hờn dỗi nói: “Wa, Tiểu Kê nhà tớ thật sự càng ngày càng đẹp làm người ta không thể chống cự, cái miệng nhỏ nhắn càng ngày càng ngọt, má lúm đồng tiền càng ngày càng sâu, dáng người càng ngày càng đẹp, quả thực là…”
“Vì sao bỏ nhà trốn đi?!”
“…Cãi một trận với ông già của tớ.”
Trong nháy mắt Hầu Tử uể oải, cúi đầu, từ thân thể đến tâm tư đều toả ra khí chất “Tớ là đứa bé bị ép buộc không có nhà để về, tớ rất đau khổ, tớ rất đáng thương” của con người trôi dạt.
Tiêu Quý tiếp tục trừng cô, khẳng định là có chuyện, nếu không thì làm sao ngàn dặm xa xôi từ thành phố B sang đây, lại vừa qua tết nữa! Cô vốn muốn giáo huấn Hầu Tử mấy câu, cãi nhau với bố liền bỏ nhà trốn đi, bố cô chắc là sốt ruột lắm, huống hồ ở cùng người nhà là một việc hạnh phúc, cho dù bố mẹ làm gì nói gì cũng là đều tốt cho chính mình. Thế nhưng, trông thấy Hầu Tử hai mắt sưng đỏ, vẻ mặt chán chường, Tiêu Quý vẫn không thể nói ra những lời kia. Ngồi xe lửa lâu như vậy, cô nhất định mệt rồi, hay là đưa cô về nhà trước rồi nói sau.
“Được rồi, theo tớ về nhà trước đi.” Tiêu Quý nói xong, vươn tay cầm lấy va ly của Hầu Tử.
Va ly thật to, Tiêu Quý đã chuẩn bị tinh thần, thế nhưng lại nhẹ nhàng như không.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Hầu Tử, khó hiểu hỏi: “Bên trong không có đồ đạc ư?” Sao lại nhẹ thế nhỉ.
“Không có, lúc ấy tớ nhất thời xung động chạy ra, làm sao có thời gian thu dọn quần áo!” Hầu Tử lẩm bẩm nói.
“Vậy cậu xách nó theo làm gì?” Tiêu Quý hỏi.
“Để cho ông gi