XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

y, anh thậm chí có thể nắm bắt được dáng dấp của chiếc lưỡi mê người kia dao động thế nào. Hô hấp không khỏi trầm đục, nhiệt độ cơ thể dường như tăng cao, Mễ Tu trầm thấp nói: “Đừng náo loạn!”
Tiêu Quý ngẩng đầu, bĩu môi liếc nhìn Mễ Tu, thấy thần sắc của anh bình thường, nhưng âm thanh có chút lạ, cô hừ nhẹ một tiếng rồi cúi đầu cắn tiếp.
Mễ Tu hít sâu, hầu kết trượt lên trượt xuống, anh tăng tốc bước chân, dường như có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của mình.
Vào nhà trọ, lúc Tiêu Quý vẫn còn đang gặm cắn, Mễ Tu đã xoay người đặt cô trên cánh cửa, cảm xúc đã kiềm nén nay bùng nổ trong nháy mắt.
Thông qua hành lang lầu sáu có thể nghe thấy tiếng va chạm của cánh cửa vang lên lách cách, hơn nữa duy trì rất lâu.
Khi tất cả trở về yên tĩnh, Tiêu Quý suy nghĩ lại một vấn đề, cô là tới ăn sườn mà, nhưng vì sao lại để người khác ăn sạch sành sanh…
Tắt điện thoại, Tiêu Quý chỉnh lại đồng phục trên người, đi ra khỏi phòng nghỉ. Vừa rồi Mễ Tu nhà cô gọi điện đến, nói rằng lát nữa không thể tới đón cô về trường, Tiêu Quý vừa định hỏi tại sao thì Mễ Tu đã cúp máy, giọng nói hơi nặng nề, xem ra có chuyện khẩn cấp phải đi xử lý.
“Sao lại phờ phạc thế?” Hầu Tử buông giẻ lau trong tay, chớp mắt hỏi.
“Chồng người ta không cần người ta.” Tiêu Quý dựa trên vai Hầu Tử, nũng nịu nói.
“Haiz, có gì chứ, một mình Hầu Ca có thể thoả mãn em!” Hầu Tử vỗ ngực, hào phóng nói.
Người phục vụ đi qua bên cạnh lấy ánh mắt khó tin nhìn hai cô, sau đó dùng tốc độ như gặp quỷ xông ra ngoài.
“…” Tiêu Quý, Hầu Tử lặng lẽ duy trì khoảng cách.
Thật hay ghê, ngày đầu tiên Hầu Tử nhà cô đến 55 Tuan làm thêm đã có hiệu quả kinh người gia tăng ấn tượng không thể ngờ tới, Tiêu Quý suy nghĩ, ngày tháng sau này của cô nhất định! Sẽ không! Buồn tẻ!!!
Ai oán liếc nhìn Hầu Tử một cái, Tiêu Quý kiêu ngạo hừ một tiếng rồi cầm thực đơn đi ra ngoài. Hầu Tử nhà cô từ sau hôm tết cãi nhau với bố đã trốn ở chỗ Tiêu Quý lâu như vậy, sau khi về nhà chẳng những không giải quyết mâu thuẫn, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, nghe nói cô rất khí phách nói với bố mình rằng, sau này sẽ tự lực cánh sinh, tuyệt đối không dùng một xu của bố cô. Hầu Tử thân không đồng nào đành phải cùng Tiêu Quý đến 55 Tuan làm thêm, tự mình nuôi sống bản thân.
Haiz, cần gì thế chứ, đều là người một nhà…
Hôm nay không phải cuối tuần, khách tại 55 Tuan cũng không nhiều nên Tiêu Quý mới có thể đến phòng nghỉ lén lười biếng, sau đó cầm thực đơn chuồn ra ngoài, vừa đến đại sảnh, Tiêu Quý liền sửng sốt một chút, cô cau mày, nhìn thấy bóng dáng nhỏ xinh tại một góc.
Hầu Tử đi theo ra, thấy Tiêu Quý sững sờ ở đó, theo ánh mắt của cô nhìn qua, Hầu Tử lập tức mở to mắt. Mẹ nó, thật là âm hồn không tan mà, ở đâu cũng có cô ta!
Có lẽ là ánh mắt của Hầu Tử quá hung ác, Mạnh Nhụy vốn đang nhìn xung quanh lập tức trông thấy các cô, cô ta đứng lên vẫy tay về phía các cô, dùng khẩu hình nói muốn các cô qua đây.
Tiêu Quý khẽ cắn môi dưới, hai tay bất giác nắm chặt, cô ta rốt cuộc muốn thế nào, bản thân cô đã bày tỏ rất rõ ràng, không muốn quá gần gũi cô ta, lại càng không muốn cô ta quấy rầy cuộc sống của mình, vì sao cô ta cứ năm lần bảy lượt xuất hiện xung quanh cô, còn dùng nụ cười vô hại mà đối diện với cô!
Hầu Tử vỗ vai Tiêu Quý, hạ giọng nói: “Không sao, tớ đi qua đó, cậu bận việc của cậu đi, đừng trả lời cô ta.” Nói xong, cô đã nhấc chân đi qua.
Hầu Tử đứng trước mặt Mạnh Nhụy, đặt thực đơn xuống, vô cùng chuyên nghiệp nói: “Chào cô, muốn gọi món gì thế?”
Mạnh Nhụy nhìn phía sau Hầu Tử, thấy Tiêu Quý còn đứng tại chỗ, không có ý muốn tới, cô ta bĩu môi, trong lòng hừ lạnh. Sau đó cô ta ngẩng đầu nhìn Hầu Tử, thô bạo nói: “Gọi Tiêu Quý đến đây!”
“Cô muốn ăn gì thế? Hôm nay tỏi ngon lắm.” Hầu Tử mở thực đơn, suýt nữa là ụp trên mặt Mạnh Nhụy.
Mạnh Nhụy trốn đằng sau, trừng to mắt, thở hổn hển nhìn Hầu Tử nói: “Hiện tại tôi là khách ở đây, coi chừng tôi khiếu nại chị! Mau gọi Tiêu Quý đến đây, tôi muốn chị ta phục vụ tôi!”
“Nếu không cô chọn hành tây nhé, nghe nói hành tây có thể tiêu độc.” Hầu Tử giới thiệu vô cùng ân cần.
“…Chị.” Mạnh Nhụy vươn ngón tay, run run chỉ vào mũi Hầu Tử.
Hầu Tử cười đến điên cuồng, đương nhiên chỉ có một mình Mạnh Nhụy nhìn thấy. Mau chọn tỏi và hành tây đi, có thể tiêu trừ độc trong miệng cô đó!
Mạnh Nhụy tức giận đến mức bờ vai run lên, oán hận thu tay lại, trừng mắt nhìn Hầu Tử, hận không thể nghiến răng kèn kẹt. Ngày đó cô ta sắp thành công cùng Mễ Tu ăn cơm, đều tại Tiêu Quý, đột nhiên xuất hiện đưa Mễ Tu đi, làm hại cô ta mất đi cơ hội hiếm có. Sau đó cô ta lại đi tìm Mễ Tu, anh luôn tìm cớ từ chối cô ta, thậm chí ánh mắt nhìn cô ta đã không còn ôn hoà như trước kia. Tiêu Quý chỉ là một đứa nhỏ không ai cần, dựa vào gì mà giành với cô ta chứ, cô chẳng xứng đôi với Mễ Tu chút nào!
Hồi ấy, Lưu Cẩm Trúc rõ ràng đã ở cùng bố cô ta, nhưng lúc nào cũng nhớ đến Tiêu Quý, động một chút là nói trước mặt cô ta không biết hiện tại Tiêu Quý đang làm cái gì, mua đồ gì cho cô ta cũng mua thêm