Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Nhà Tôi

Trúc Mã Nhà Tôi

Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

hìn Tiêu Quý và Hầu Tử luống cuống bỏ đi, ngay cả đồng phục cũng không kịp thay, Lưu Cẩm Trúc hé miệng nhưng cuối cùng vẫn nói không nên lời. Bà muốn ngăn Tiêu Quý lại, hỏi một câu đã xảy ra chuyện gì, đừng gấp, có mẹ ở đây. Thế nhưng hiện tại bà có tư cách gì chứ.
Bà lại cùng người khác làm tổn thương con gái mình…
Từ nhỏ Lưu Cẩm Trúc đã là một cô bé xinh đẹp, nhàn nhã có khí chất, người theo đuổi đương nhiên không ít. Sau khi tốt nghiệp đại học, bởi vì khoảng cách mà chia tay với bạn trai mối tình đầu, không lâu sau qua sự giới thiệu của người nhà, bà quen bố Tiêu Quý, Tiêu Viêm Sơn. Khi đó Tiêu Viêm Sơn là một chàng trai mạnh mẽ xuất chúng, có lý tưởng có khát vọng, mới gặp mà đã thân với Lưu Cẩm Trúc, hai người nhanh chóng rơi vào bể tình, yêu đến như keo như sơn.
Sau hai năm yêu nhau, Lưu Cẩm Trúc và Tiêu Viêm Sơn kết hôn, một năm sau Lưu Cẩm Trúc sinh cho ông một đứa con gái đáng yêu lại xinh đẹp, khi ấy sự nghiệp của Tiêu Viêm Sơn như diều gặp gió, một nhà ba người đầm ấm hạnh phúc, còn chuyển tới một căn nhà lớn.
Lưu Cẩm Trúc cảm thán hạnh phúc của mình, ôm ấp con gái, rúc vào lòng chồng, bà đã không còn cầu xin gì nữa.
Lưu Cẩm Trúc vội vàng chạy tới bệnh viện, nhìn thấy Mạnh Nhụy nằm trong phòng bệnh, lại thấy Mạnh Học Đông râu ria xồm xoàm không còn vẻ anh tuấn phóng khoáng của ngày xưa, bà đỏ hốc mắt, rưng rưng nắm tay ông ta, an ủi nói, mình sẽ ở cùng ông ta, Mạnh Nhụy nhất định không có việc gì đâu.
Lưu Cẩm Trúc tắt điện thoại từ nhà gọi tới, bà biết là Tiêu Quý gọi muốn kêu bà về nhà, nhưng hiện tại bà còn chưa thể rời đi, hơn nữa, bà cũng không muốn về nhà đối mặt với người chồng không còn sức sống. Ở lại bệnh viện cùng Mạnh Học Đông, xác định ngày ghép tủy, nhìn thấy Mạnh Học Đông rốt cuộc tươi cười, Lưu Cẩm Trúc vui vẻ trong lòng, có lẽ, bà vẫn chưa quên đoạn tình yêu trong sáng tốt đẹp của thuở xưa.
Ngay hôm ghép tủy, Lưu Cẩm Trúc lại nhận được điện thoại trong nhà, bà nhìn màn hình không ngừng lấp loé, chẳng biết nên tiếp hay không. Đã mấy ngày không về nhà, bà biết Tiêu Quý nhất định rất lo lắng, nhìn đèn đỏ không ngừng lấp loé, Lưu Cẩm Trúc ngổn ngang, sau đó tắt điện thoại. Bà đã quyết định, không thể đi theo Tiêu Viêm Sơn lãng phí thanh xuân của mình đã không còn nhiều nữa, bà muốn theo đuổi hạnh phúc của chính mình.
Giờ phút này bà hoàn toàn không ngờ tới, một hành động đơn giản của bà đã thay đổi cuộc đời của một số người.
Nghe được tin tức Tiêu Viêm Sơn qua đời là bảy ngày sau khi rời khỏi nhà, Mạnh Nhụy còn chưa thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm. Lưu Cẩm Trúc cả người choáng váng, mặc Mạnh Học Đông lung lay thế nào bà cũng chẳng phản ứng. Sao lại chết chứ, tại sao, bà mới rời khỏi bảy ngày, bảy ngày, sao lại chết chứ…
Mạnh Học Đông lái xe đưa bà về nhà, mở cửa ra nhìn thấy di ảnh chồng treo trên cao chính giữa phòng khách, Lưu Cẩm Trúc dừng bước chân. Bà không tin nổi, đây không phải là sự thật, tại sao có thể như vậy, trước khi bà đi vẫn còn tốt mà, vì sao một người sống sờ sờ lại tự nhiên biến mất chứ? Tại sao…
Mạnh Học Đông tiến lên đỡ vai bà, nhẹ giọng an ủi, bà đè nén thút thít, cũng không ngờ lại bị một lực mạnh mẽ đánh tới.
Bà ngẩng đầu, thấy con gái mình ánh mắt đỏ ngầu, hung hăng trừng mắt nhìn bà, cô hô to như là nguyền rủa bà: “Bà đi đi, bà đi đi, tôi không có người mẹ như bà!”
Cô không có người mẹ như vậy… Chồng bà vừa qua đời, hiện tại ngay cả con gái bà cũng không nhìn nhận bà…
Lưu Cẩm Trúc giống như một con gối rỗ rách nát, mặc Mạnh Học Đông đưa bà đi, trong đầu óc đều là cảnh tượng Tiêu Quý vung nắm đấm đuổi bà đi.
Thế nhưng hoạ vô đơn chí, vừa trở về bệnh viện, bác sĩ đã cho biết bệnh tình của Mạnh Nhụy chuyển biến xấu, bây giờ chỉ có thể lập tức sang Mỹ, nhận điều trị tân tiến hơn. Mạnh Học Đông nói với bà, cùng ông ta đi Mỹ đi, nếu bà lo cho Tiêu Quý, có thể dẫn cô đi cùng.
Lưu Cẩm Trúc nhìn người đàn ông ôn hoà có phần mỏi mệt trước mắt, trong lòng như nổi sóng to gió lớn. Chồng bà vừa qua đời, bà làm sao cùng người đàn ông khác rời đi, bà không sợ lời thị phi của người ngoài, nhưng bà sợ trong lòng mình không được yên ổn. Nhưng mà trong ánh mắt của Mạnh Học Đông chứa đầy vẻ dịu dàng và chấp nhất lại khiến bà không thể từ chối, đã bao lâu rồi, không có người đàn ông nào nhìn bà với ánh mắt như vậy chứ? Mấy năm nay cứ mãi tranh cãi, Lưu Cẩm Trúc đã sớm không còn hy vọng với cuộc sống, lúc này, cuộc sống lại xuất hiện ánh sáng lần nữa, bảo bà làm sao từ chối.
Bà chỉ là một người phụ nữ, một người phụ nữ bình thường, bà cũng khát khao sự ấm áp, muốn có một người làm chỗ dựa.
Lưu Cẩm Trúc nhẹ nhàng gật đầu, đồng ý với Mạnh Học Đông, có lẽ đây là cuộc sống mới của bà. Bà đi tìm Tiêu Quý, không ngoài ý muốn lại bị đuổi đi. Tình huống của Mạnh Nhụy không thể kéo dài, mà bà cũng thật không muốn ở lại nơi đau lòng này. Lưu Cẩm Trúc suy nghĩ, đi Mỹ cùng Mạnh Học Đông trước, chờ tình huống của Mạnh Nhụy chuyển biến tốt đẹp, bà sẽ trở về đón Tiêu Quý, đến lúc đó cô cũng có thể thông cảm cho bà một chút, bà sẽ đưa Tiêu Quý đ