Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
ành nên, không người nào có thể tuỳ ý gây chia rẽ.”
“Mạnh Nhụy, cô nói cô thích Mễ Tu, nhưng cô cho rằng chỉ cần tôi rời khỏi anh ấy thì anh ấy sẽ thích cô và ở bên cô sao? Cô quá ngây thơ rồi, quả thực không thể tưởng tượng nổi, chuyện tình cảm không phải chỉ có một bên tuyên bố là thành công, hai người yêu nhau tình nguyện ở bên nhau mới là sự bắt đầu thuận lợi. Thực ra cô là một đứa con vì quá được nuông chiều nên hư hỏng, muốn gì, thích gì, nhất định phải đạt được, phải nắm trong tay, cho dù lâu ngày cô sẽ chán ghét rồi vứt bỏ lần nữa. Cô hoàn toàn không thích Mễ Tu, cô chỉ coi anh ấy là một món đồ chơi vừa ý, bởi vì anh ấy từ chối cô, bởi vì cô không chiếm được anh ấy, vì thế cô không từ thủ đoạn, càng ngày càng muốn đạt được. Tất cả những việc cô làm hoàn toàn không có chút ý nghĩa gì, tình cảm của tôi và Mễ Tu sẽ không có bất cứ trở ngại nào.”
Đối với Tiêu Quý mà nói, lẳng lặng đứng ngoài phòng học nhìn Mễ Tu học tập là một việc cực kỳ thích thú mà lại sung sướng. Từ khi bắt đầu cắp sách đến trường, chỉ cần cô tan học sớm, hoặc là lúc không có lớp, cô đều sẽ làm vậy, làm không biết mệt, duy trì cho đến đại học.
Môi nhếch lên, Tiêu Quý chớp mắt, trong lòng lặng lẽ khen ngợi Mễ Tu nhà cô, thật sự rất đẹp trai.
Gần đây Mễ Tu bận rộn học hành, công việc cũng có rất nhiều chuyện, nghe anh nói, cuối học kỳ này trò chơi mới có phần tham gia của anh sẽ được chính thức bán ra, phần chế tác hậu kỳ và tuyên truyền anh đều phải tham dự, mỗi ngày vội vàng chạy qua trường rồi đến công ty, ngay cả thời gian ăn cơm cùng Tiêu Quý cũng giảm đi. Hôm nay cô tan học sớm, đặc biệt đến khoa máy tính chờ ở bên ngoài, chỉ vì cùng Mễ Tu nhà cô ăn một bữa cơm, haiz, con dâu nuôi từ bé như cô, thật là hiền lành lại có đức hạnh.
Liếc mắt nhìn vào phòng, Mễ Tu vẫn còn chuyên tâm học hành, Tiêu Quý cụp mắt, bắt đầu miên man suy nghĩ. Mấy hôm trước cô biết được người đăng bài viết là Mạnh Nhụy, cô đi tìm cô ta, bọn Hầu Tử đi cùng cô, ở đó cô đã nói rất nhiều. Tuy rằng cuối cùng vẫn không nghe được câu xin lỗi từ Mạnh Nhụy, nhưng Tiêu Quý cũng không định tiếp tục truy cứu. Quên đi, dù sao cô cũng không mất miếng thịt nào, hơn nữa hôm đó Mạnh Nhụy bị cô nói đến á khẩu, lại thêm sợ hãi Hầu Tử và Tiểu Mã Ca, lúc ấy cô ta còn rất đáng thương, bạn học của cô ta không ai ra mặt nói thay cô ta.
Haiz, lặng lẽ thở dài, Tiêu Quý không khỏi cảm thán, duyên phận của con người trộn lẫn thành như vậy, quả nhiên là không dễ dàng đâu, không dễ dàng chút nào.
“Vẫn còn thời gian ăn ở căn tin.” Mễ Tu gõ mũi cô, nhẹ giọng nói.
“Thật sao!” Tiêu Quý nắm tay Mễ Tu, vui vẻ dùng sức đong đưa.
“Em muốn bây giờ ở đây thảo luận vấn đề thật giả, hay là lập tức đến căn tin ăn cơm đây?” Mễ Tu trêu ghẹo hỏi.
“Đương nhiên là ăn cơm!” Tiêu Quý hô to, kéo Mễ Tu chạy về phía căn tin.
Nhưng mà vẫn chậm, căn tin chật ních, ngay cả một chỗ trống cũng không có.
Tiêu Quý giật nhẹ góc áo của Mễ Tu, dịu dàng hỏi: “Làm sao bây giờ, hết chỗ rồi.”
“Anh tìm thử xem bọn Tam Thận ở đâu.” Mễ Tu nhờ ưu thế chiều cao mà nhìn xung quanh.
Lúc này, một bàn móng vuốt vẫy vẫy về phía bọn họ.
Tiêu Quý nhìn anh, đúng là bọn Đường Tam Thận. Cô vừa định kéo Mễ Tu qua thì lại sửng sốt, Tam Thận và Du Phong lại ngồi cùng Hầu Tử và Tiểu Mã Ca, trọng điểm là còn có Mị Mị! Phải biết rằng từ khi hai người kia chia tay, họ chưa bao giờ xuất hiện cùng nhau.
Mễ Tu hiển nhiên cũng thấy bọn Tam Thận, anh nắm tay Tiêu Quý, nói: “Đi thôi.”
Tiêu Quý ngẩng đầu nhìn anh, gật gật, dù sao cũng khó xử, không ngại cô và Mễ Tu qua xem náo nhiệt chứ.
Mễ Tu đi mua cơm, Tiêu Quý đi qua trước, cười với mấy vị kia, rồi ngồi xuống kế bên Hầu Tử và Tiểu Mã Ca.
“Tiểu Kê cậu không cùng bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà cậu đi ăn riêng ư? Sao lại cùng bọn tớ ăn ở căn tin thế?” Hầu Tử dán sát lỗ tai Tiêu Quý, hỏi như kẻ trộm.
“Cùng dân vui vẻ thôi!” Tiêu Quý trả lời.
Bởi vì trò đùa của Tiêu Quý và Hầu Tử, không khí nặng nề vừa rồi có chút dịu xuống, nhưng mà Mị Mị vẫn cúi đầu ăn, không nói lời nào, mà Du Phong thì chầm chậm ăn uống, thường thường nhìn Mị Mị một cái, vẻ mặt khó hiểu.
Rất nhanh, Mễ Tu mua cơm trở về, anh bưng một chút cơm và đồ ăn còn lại ít ỏi, rồi ngồi xuống bên cạnh Tiêu Quý. Hết cách rồi, đồ ăn thức uống ngon lành đều bị người khác mua hết rồi, hiện giờ, cũng chỉ có thể ăn đồ còn thừa lại, đáng thương biết bao!
Tiểu Mã Ca liếc nhìn đồ ăn Mễ Tu bưng về, kiêu ngạo lắc đầu, gắp lên một miếng gà kho, bỏ vào trong miệng, nhai nuốt nhấm nháp hương vị.
Hầu Tử cũng tắc lưỡi hướng về Tiêu Quý, vô cùng đồng tình nói: “Đứa nhỏ đáng thương a, không sao, ngũ cốc nguyên chất tốt cho sức khoẻ đó!” Nói xong, cô bỏ một miếng thịt kho tàu lớn vào trong miệng.
“…” Tiêu Quý khều rau cải trong đĩa, kiêu ngạo hừ một tiếng, người ta “một túp lều tranh hai quả tim vàng”*, thì làm sao hả!
giả bộ phản kháng nhưng trong lòng đã muốn, thuận theo.
Đương nhiên, người khác này chính là nói Du