
Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.
phải cô bị Tiểu Kê đùa giỡn không…
Thật lâu sau đó, Hầu Tử cười đủ rồi, cô cầm một trái chuối, cắn một miếng lớn, trêu chọc nói: “Chuối tiêu thật sự là thứ tốt, cho dù bạn đói bụng hay là khát nước, nó đều có thể giúp bạn giải quyết, trình độ vạn năng tuyệt vời, gần bằng với dưa chuột đấy!”
Tiểu Mã Ca rất già dặn tỏ vẻ hiểu biết mà gật đầu đồng ý.
Tiêu Quý từng trải tỏ vẻ hiểu ý, uể oải lắc đầu.
“Chuối tiêu có thể giải khát sao?” Bạn học Mị Mị ngây thơ hiền lành lại đáng yêu hỏi.
“…” Ba người nhìn về phía cô tỏ vẻ thông cảm, thật sự rất muốn đập vỡ máy tính của Hầu Tử! Chẳng dạy dỗ trẻ em được gì cả!
--tôi là đường phân cách của Mị Mị thật ngốc thật khờ--
Hầu Tử tắt máy tính, nằm sấp trên giường, cô nhìn Tiêu Quý ở giường đối diện hỏi: “Tiểu Kê à, nói xem cậu và bạn trai khôi ngô tuấn tú của cậu quen nhau thế nào hả, tớ rất muốn nghe đó.”
“Cùng câu hỏi.” Tiểu Mã Ca vén tóc lên, cũng nhìn về phía Tiêu Quý.
“Cùng câu hỏi 10086.” Mị Mị ngồi xổm trên giường, nghiêm túc nghe chuyện xưa.
Tiêu Quý chớp mắt, nhìn ba cặp mắt đang nhấp nháy như sao, cô kiêu ngạo nói: “Muốn nghe chuyện xưa, cũng được thôi, nhưng hãy kể mối tình đầu của các cậu trước đi!”
“Được! Tớ kể trước!” Hầu Tử xung phong.
Tiêu Quý nhìn về phía cô, ngồi xếp bằng trên giường.
“Hừm! Hừm!” Hầu Tử hắng giọng, nhấc tay hướng về phương xa, ra vẻ xa xăm nói: “Đó là một câu chuyện thảm thương…”
“Nói tiếng người!” Tiểu Mã Ca ôm gối ném qua.
Ôm lấy cái gối, Hầu Tử ngã nằm trên giường, che trán, uỷ khuất nói: “Người ta nói tiếng người mà, câu chuyện rất thảm thương. Tớ vẫn thích anh ấy, anh ấy đã từng nói muốn kết hôn với tớ, nhưng vì chuyện của thế hệ trước, anh ấy đi không từ biệt, sau này tớ chưa từng gặp lại anh ấy.”
Quả nhiên đầy thảm thương…
“Ôi, chuyện của thế hệ trước cần gì liên luỵ đến hai người chứ.” Tiêu Quý tiếc hận nói.
“Đúng vậy đúng vậy, Hầu Tử nhất định rất đau lòng.” Mị Mị nhìn Hầu Tử với vẻ thông cảm, hoá ra dưới bề ngoài vui vẻ vô tư của cô là một trái tim bị vỡ nát.
“Cậu không phải tới giờ vẫn còn nhớ thương anh ta chứ.” Tiểu Mã Ca nói trúng tim đen.
“Không có đâu! Mười mấy năm không gặp, đã quên mất dáng vẻ của anh ấy lâu rồi.” Hầu Tử thoải mái nói.
“…Mười mấy năm không gặp?” Tiêu Quý tò mò.
“Đúng vậy!” Hầu Tử nói.
“Lúc ấy cậu bao nhiêu tuổi?” Tiểu Mã Ca hỏi, huyệt thái dương giật giật mấy cái.
‘Năm sáu tuổi thì phải!” Hầu Tử nói.
“…” Sao các cô lại cho rằng con khỉ hoang dã này cũng từng có mùa xuân!
“…Vậy Tiểu Mã Ca thế nào?” Cô sẽ có một đoạn tình cảm lưu luyến không kềm chế được hay không.
Tiểu Mã Ca tựa vào đầu giường, âm thanh hình như hơi xa xăm: “Thì là chuyện của hai năm trước, đối phương là thầy giáo dạy thêm của tớ hồi trung học. Lúc tớ học năm nhất, môn hoá rất kém, mẹ tớ liền tìm gia sư cho tớ, mỗi tuần đều đến nhà tớ phụ đạo môn hoá. Khi đó còn nhỏ, cũng có thể gọi là mối tình đầu, hơn nữa anh ấy rất đẹp trai, dần dà tớ nảy sinh tình cảm khác thường đối với anh ấy. Cái tuổi mười lăm mười sáu ấy mà, ngây thơ lại xung động, thích thì phải thổ lộ.” Dừng một chút, Tiểu Mã Ca nhẹ giọng vài phần: “Kết quả sau ngày tớ thổ lộ, anh ấy liền nghỉ làm.”
Trong phòng chợt yên tĩnh lại.
Tiêu Quý nhìn Tiểu Mã Ca, bỗng nhiên rất hiểu cô, vào lúc ấy cô nhất định rất khổ sở, cho dù là bị từ chối cũng chẳng bằng không có kết quả thế này.
“Sau đó, tớ là đại diện môn hoá của lớp tớ đấy.” Tiểu Mã Ca quay đầu lại cười, rất tự hào, rất chua xót.
Mối tình đầu, thường thường không có kết quả tốt, hoặc là nói căn bản không có kết quả. Giống như Hầu Tử vậy, rơi vào một hồi ức mơ hồ không trọn vẹn, hoặc là giống như Tiểu Mã Ca, hoa chưa nở thì đã héo tàn, trở thành tiếc nuối vĩnh viễn. Nhưng cho dù quá trình và kết quả thế nào, đêm dài tĩnh lặng khi nhớ tới đoạn thời gian rối rắm lại rung động lòng người kia, nhịp tim vẫn không thể kiềm chế mà tăng tốc, khoé môi vẫn nhếch lên, mặc dù độ cong lên có nhiều chua chát, mặc dù trong lòng vẫn thiếu một góc, nhưng rốt cuộc đó là một khối trong suốt nhất ở tại đáy lòng, tuy rằng một khối này rất nhỏ, nhỏ đến tí ti, nhỏ đến mức rất hiếm khi nhớ đến nó vào ban đêm, nhưng đêm đó lại ngủ rất bình thản, mặc dù khoé mắt ươn ướt, nhưng không hối hận.
Cám ơn người kia đã tặng tôi khoảng không vui vẻ, tôi sẽ không quên.
Đã gần đến rạng sáng, chìm đắm mãi trong quá khứ, ánh đèn đã tắt, mong đợi ánh sáng mặt trời tươi đẹp.
Tiêu Quý nằm trên giường, nhưng lại chẳng buồn ngủ chút nào. Câu chuyện của Hầu Tử tuy rằng hoang đường, của Tiểu Mã Ca dù cho không hoàn mỹ, nhưng chúng lại khiến cô xúc động, đủ loại ký ức bối rối, hoang mang ngắn ngủi đã chôn dấu sâu kín trong đáy lòng nay tuôn ra, rõ ràng như ngày hôm qua.
Cô vĩnh viễn sẽ không quên, khi Mễ Tu đỏ mặt chạy đến trước mặt cô, ấp úng nói muốn cô làm bạn gái của anh, trong lòng cô đã chấn động như thế nào.
Ánh nắng tháng tư, muôn vật hồi sinh, cây liễu vừa mới đâm chồi, từng chút xanh lá treo trên