Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Thanh Mai

Trúc Mã Thanh Mai

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2163 lượt.

n, học chính trị vô cùng vô tận, việc thi TOEFL, GRE cơ bản coi như đã bị đóng băng, đến đăng ký cũng cần phải xin trường học phê chuẩn, cô đánh bạo xin một lần, không được phê chuẩn, nói cô tuổi nghề quá ngắn.
Cô mất nhiệt tình học tiếng Anh, đối với công việc dạy học thì cũng chẳng có hứng thú gì, đối với học chính trị thì càng ghét cay ghét đắng, lúc lên lớp rất khó chịu, cuối tuần thì lại càng khó chịu hơn, cô đơn, vô vị, không có mục tiêu phấn đấu, tiền đồ như một bức màn ảm đạm.
Chính vào những ngày tháng đó, Chỉ Thanh đã nhảy vào cuộc sống của cô.
Cô giáo Châu giới thiệu hai người xong rồi lui ra, tiện thể đóng cửa lại.
Trong vấn đề gặp đối tác qua mai mối, cô là người đã kinh qua nhiều “sa trường”, từ lâu đã đúc rút ra một quy luật: miễn là bạn không quan tâm về người đó thì bạn sẽ không cảm thấy bối rối hay lóng ngóng gì, hoàn toàn có thể thích thú ngồi ngắm sự bối rối và ngượng ngập của đối phương, còn đối phương càng bối rối thì càng lóng ngóng, còn bạn càng không bối rối thì càng không lóng ngóng.
Nhưng “đối phương” hôm nay dường như cũng đã kinh qua nhiều “sa trường”, chẳng hề tỏ ra bối rối, và lại càng không lóng ngóng, khai cuộc đã lịch sự, giống như kiểu sớm đã biết tỏng bụng dạ cô rồi.
- Cô giáo Châu đã nói rõ lai lịch và tình trạng của tôi với em rồi đúng không?
Cô không nén nổi cười:
- Nếu anh nói lai lịch của anh là đã tham gia phong trào sinh viên, và tình trạng là bị ảnh hưởng trong công việc thì đúng, cô ấy đã nói rồi.
Anh cũng cười cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp, càng tăng thêm thiện cảm trong cô, trong kinh nghiệm hẹn hò của cô mà nói thì đàn ông có hàm răng đều tăm tắp như vậy thật đáng khen ngợi. Ấn tượng của cô về hàm răng của đàn ông, người thì chín sau ba không, kẻ thì khấp kha khấp khểnh, màu sắc lại càng không dám tâng bốc, vừa nhìn vào răng đã thấy mất cả ngon, thì còn nói đến hứng thú gì nữa. Còn như hàm răng của Vệ Quốc thì vẫn còn khá, nếu so với hàm răng của Chỉ Thanh thì không phân được cao thấp, nhưng răng Vệ Quốc lại không tốt, ăn lạnh hay chua là đau, e là sớm muộn sẽ chẳng còn mấy cái.
Chỉ Thanh cười vui vẻ nói:
- Đã biết mà em vẫn tới hả? Vậy gan em quả thật cũng không nhỏ nhỉ.
- Tại sao nói gan tôi không nhỏ?
- Thông thường con gái khi nghe thấy lai lịch và tình trạng của anh đều sớm bỏ chạy.
- Vậy tại sao trước khi gặp anh lại nói rõ lai lịch và tình trạng của mình? Không sợ người ta bỏ chạy sao?
- Bỏ chạy thì chẳng phải đã giúp tôi đỡ mất một lần mua vé xe sao?
- Hơ hơ, thật ngại quá, hôm nay đã khiến anh phải tốn tiền rồi.
- Tốn tiền nhưng đáng.
Cô cảm thấy ánh mắt của anh có chút tình trong đó, trong lòng hơi chút đắc ý:
- Không phải đây là lần đầu tiên anh gặp gỡ qua mối lái chứ?
- Là lần đầu tiên.
- Nhưng chẳng phải anh nói có mấy cô gái đã chạy mất rồi còn gì?
- Bỏ chạy mất nên gặp mặt không thành, sao có thể tính được?
Cô bị anh bóc mẽ, nhưng không hề tức giận, cười vui vẻ nói:
- Chắc anh không đến nỗi đợi đến sau khi đen đủi rồi mới bắt đầu… nghĩ đến vấn đề cá nhân chứ?
- Đúng lúc đợi đến khi đen đủi mới bắt đầu suy nghĩ vấn đề cá nhân.
- Tại sao?
- Bởi vì trước đây không có vấn đề cá nhân.
Cô lại bị anh bóc mẽ lần nữa, vẫn không hề tức giận:
- Cũng có nghĩa là trước đây anh đã có bạn gái?
Lúc đầu cô đoán anh chưa có bạn gái, hoặc cho dù đã có nhưng chắc anh cũng sẽ không thừa nhận nên mới hỏi câu này, nhưng anh lại rất thẳng thắn trả lời:
- Ừ, từng có.
Cô hơi khó chịu:
- Sao lại thôi nhau?
- Chưa thôi.
- Chưa thôi?
Anh cúi đầu nói:
- Cô ấy… mất rồi.
Điều này thật nằm ngoài sự dự đoán của cô:
- Xin lỗi, tôi… không nên hỏi chuyện này.
- Không sao, tôi bảo cô giáo Châu nói với em rồi, có thể cô ấy quên không nói.
Im lặng một lát cô hỏi:
- Cô ấy mất khi nào vậy?
- Năm nay.
- Là vì bệnh tật?
- Không phải.
- Vậy là vì…
- Tai nạn xe, anh ngẩng lên nhìn cô với ánh mắt rưng rưng.
Cô đoán:
- Đúng cái vụ tai nạn xe khách lần đó ở thành phố Y?
Anh gật gật đầu:
- Cho nên tôi vốn không có ý… tính đến chuyện này… chưa đến nửa năm… mồ còn chưa xanh cỏ…
- Vậy tại sao anh lại đồng ý gặp mặt?
- Vì bố mẹ tôi, họ cứ tưởng tìm cho tôi một cô bạn gái thì sẽ khiến tôi quên được chuyện này.
- Nhưng thực ra anh không thể.
- Em có thể trong thời gian ngắn như vậy quên đi tình yêu đầu đời của mình không?
Cô không trả lời.
Im lặng một lát anh nói giọng khàn khàn:
- Xin lỗi, tôi quá ích kỷ, vì đối phó với bố mẹ mà kéo em vào cuộc.
- Không có gì, tôi có thể hiểu được.
- Cảm ơn em.
Cô rất hiểu tâm trạng của Chỉ Thanh, cũng rất tôn trọng tình cảm của anh, ngồi cùng anh một lúc thì đứng dậy cáo từ:
- Anh… cũng đừng buồn quá, người chết không thể sống lại, cô ấy ở dưới suối vàng chắc chắn sẽ mong anh sống hạnh phúc.
Anh cảm kích gật đầu, cũng đứng lên:
- Tôi cũng phải đi rồi.
Hai bọn họ cùng ra khỏi phòng cáo từ chủ nhà.
Cô giáo Châu vừa nhìn thấy biểu hiện của hai người đã hiểu ngay ra có c


XtGem Forum catalog