Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Thanh Mai

Trúc Mã Thanh Mai

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.

óng cửa tay ôm cô, hôn lên môi cô.
Cô giật mình, chuẩn bị cự lại một chút, thì anh đã nói bên tai cô:
- Em đẹp quá! Anh phát điên vì em mất!
Đây vốn là một câu tình tứ rất truyền thống, nếu phát ra từ miệng người khác thì chắc chắn cô sẽ chế giễu, và thậm chí nếu đọc trong sách thì cũng thấy khinh bỉ. Nhưng từ miệng một người đàn ông mà cô không hề ghét thì nó lại có ý nghĩa khác.
Cô bán tín bán nghi tiếp nhận nụ hôn của anh, và đã hình thành mô thức hẹn gặp của họ, mỗi lần gặp nhau đều sẽ mở đầu bằng một nụ hôn.
Cô từng nghe Viên Dịch từng hùng hổ nói rất tục rằng: số đàn ông thật sự thích hôn không nhiều, thích ngực đàn bà cũng không nhiều, sở dĩ đàn ông thích hôn phụ nữ, thích sờ ngực phụ nữ là vì muốn phá vỡ tuyến phòng thủ của phụ nữ, để chiếm vị thế của họ. Một khi đã phá vỡ tuyến phòng thủ, chiếm được vị thế rồi thì hứng thú của họ sẽ chuyển sang tuyến phòng thủ tiếp theo rồi tuyến phòng thủ tiếp theo nữa.
Để làm chứng, Viên Dịch nói Trương Cường đúng như vậy, từ lâu đã không còn để ý đến miệng và ngực cô nữa, bảo anh ta hôn anh ta đều tìm cớ thoái thác, nào là chưa đánh răng, chưa súc miệng, kéo tay anh ta vòng qua sờ ngực cô thì anh chỉ bóp bóp chiếu lệ vài cái.
Tất nhiên, đàn ông vẫn có hứng thú với đôi môi và bộ ngực của người đàn bà khác, bởi vì đó vẫn là tuyến phòng thủ mà anh ta chưa phá được, chưa chiếm được vị thế. Một khi phá được rồi, chiếm được rồi thì cũng sẽ mất đi cảm hứng như vậy.
Điền Lệ Hà thì không tục như Viên Dịch, phát biểu thay cho đàn ông một câu công bằng: đàn ông đã phá vỡ được tuyến phòng thủ rồi thì không phải thằng đàn ông nào cũng không muốn chạm vào môi và ngực của người đàn bà đó nữa, đôi khi để khơi dậy ham muốn tình dục của phụ nữ, họ sẽ vuốt ve nó.
Những phát ngôn của hai người bạn cùng phòng dường như đều cho thấy một chân lí: Người đàn ông thật sự thích môi và ngực của phụ nữ không nhiều, tất nhiên là chỉ người phụ nữ của “riêng” họ.
Nếu nói như vậy thì Chỉ Thanh lại khác họ hoàn toàn, anh dường như rất thích hôn cô, cho dù là làm gì anh đều sẽ thường xuyên dừng lại hôn cô một cái, lúc hai người đang ở nơi công cộng anh cũng nhân lúc không có ai chú ý hôn trộm cô một cái, khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.
Vuốt ve cũng bắt đầu được tiến hành trong lần hẹn hò chính thức lần thứ hai của họ, nhưng anh chỉ vuốt ve mấy chỗ không quan trọng của cô, như mặt này, tóc này, tay này, lưng này…
Sự vây hãm tấn công của anh rất hợp ý cô, vừa khiến cô cảm nhận được tình yêu, sự ngưỡng mộ, và sự rung động của anh, lại vừa thể hiện không quá gấp gáp, không quá thực dụng.
Đôi khi cô muốn hỏi anh với người bạn gái trước đã đến giai đoạn nào, nhưng cảm thấy thời cơ chưa chín muồi. Cô cũng không kể chuyện của mình với Vệ Quốc cho anh nghe, nhưng trong lòng cô thỉnh thoảng vẫn so sánh: cô ở cùng với Vệ Quốc thì cô muốn thân mật, còn khi cô ở với Chỉ Thanh thì lại là anh muốn thân mật.
Không biết đây có phải là sự khác biệt giữa trúc mã thanh mai với không phải là trúc mã thanh mai hay không.
Cô đã nói chuyện về Chỉ Thanh cho bố mẹ biết.
Bố hơi lo lắng:
- Kim Kim, sự mâu thuẫn giữa cậu ta và nhà trường sẽ không ảnh hưởng đến cuộc đời cậu ta chứ?
- Không đâu bố, giờ cũng không thể nói là ảnh hưởng hay không ảnh hưởng, đại học H không cần anh ấy, anh ấy vẫn có thể dạy học ở đại học dân lập đó sao?
- Liệu có liên lụy đến con không?
- Không đâu, việc này sao có thể liên lụy đến con được? Lẽ nào con cũng bị đuổi đến đại học dân lập sao?
- Cậu ta dạy học ở trường đại học dân lập, có bảo hiểm y tế không?
Cô biết bố đã bị cái bảo hiểm y tế làm cho phát sợ, mặc dù được sự giúp đỡ của bác sĩ quan, đại học E miễn cưỡng khôi phục lại bảo hiểm y tế cho bố, nhưng quy định chỉ được khám bệnh ở bệnh viện thành phố E, nếu muốn khám bệnh ở bệnh viện khác thì cần bác sĩ ở thành phố E phê chuẩn, cho nên bảo hiểm y tế đó cũng ngang bằng hoa trong gương, trăng trong nước hư ảo mà thôi.
Cô chưa bao giờ hỏi đến vấn đề bảo hiểm y tế của Chỉ Thanh, nhưng vì để cho bố yên tâm nên đành nói đại:
- Có có, sao anh ấy lại không có bảo hiểm y tế chứ? Phúc lợi xã hội nào cũng có, còn tốt hơn cả đại học G, đại học H.
Mẹ thở dài:
- Người ta thường nói là “vòng quay của số phận”, trước đây cứ không tin nhưng giờ xem ra không tin không được.
- Cái gì mà vòng quay của số phận chứ?
- Hai mẹ con mình chẳng phải đã chịu chung vòng quay của số phận đó sao?
- Hai mẹ con mình sao lại là chung vòng quay của số phận?
- Thời bố mẹ có rất nhiều phong trào chính trị, sơ sảy một chút đều bị chỉnh đốn. Giờ đến con đấy? Con vốn chẳng chính trị chính em gì nhưng sao lại tìm đúng phải cái thằng bị chỉnh đốn? – Sợ nhất là con lại đi vào vết xe đổ của mẹ, mà vẫn cứ thế đi. Con nói xem chẳng phải là vòng quay của số phận thì còn là cái gì?
Nhưng cô cũng không sợ cái “vòng quay số phận”, cũng chỉ là vài khúc ngoặt trong cuộc đời thôi? Bố mẹ vẫn đi cùng nhau đến cùng, còn việc trải qua những khúc ngoặt đó càng cho thấy sự kiên trì của bố mẹ và tình yêu của