XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

ủa y nàng có vẻ lùng thùng, lòe xòe dưới chân làm nàng ngã sấp xuống, Bùi Khuyết vội bật người, buông quyển sách trong tay, vươn tay ra đón được, “… Oản Oản”. Sao lại mặc đồ như vậy mà đi ra….
Ninh Oản biết y sẽ giữ được nàng, gian kế thực hiện được nên người nào đó khẽ cười thầm, vờ đáng thương nói: “Tóc còn chưa khô, A Khuyết huynh lau giúp muội nhé”. Nàng cố ý chạy đến đây để y lau tóc đó,
Bùi Khuyết sửng sốt một hồi, sau lâu mới đáp ứng, “Được, vậy muội ngồi xuống đi”. Ôm như thế không ổn.
”Được”. Ninh Oản gật đầu.
Động tác của Bùi Khuyết rất dịu dàng, không nói câu nào, Ninh oản dựa vào ghế rất nhanh đã lim dim ngủ, như nghĩ ra gì đó Ninh Oản cười hì hì nhắm mắt.
Mới vừa rồi còn có tiếng người líu ríu nói chuyện, giờ đã không còn tiếng vang, Bùi Khuyết ngừng động tác trong tay, cúi đầu nhìn, hóa ra Ninh Oản đã nhắm mắt, lông mi dài khép lại…. ngủ rồi.
Bùi Khuyết cong môi.
Lúc nàng ngủ cực kì im lặng, Bùi Khuyết thấy tóc đã khô, mới buông khăn trong tay, ôm nàng đến chiếc giường cách đó không xa. Cô gái nhỏ trong lòng trắng noãn, môi đỏ căng mọng, làm cho y luyến tiếc.
Oản Oản như vậy, bảo y phải làm sao.
Y thay nàng dém chăn, bàn tay cảm nhận ấm áp trên cơ thể nàng, cảm giác nóng rực từ tay lan xuống tứ chi, không kìm nén nổi, y nhìn nàng im lặng ngủ, nhìn đến không dời mắt được.
Nhớ câu chuyện nàng vừa kể, Bùi Khuyết nhỏ giọng dịu dàng: “… Sẽ không như vậy đâu”. Nàng sẽ không giống cô nương kia. Oản Oản của y, làm sao có thể đáng thương như thế.
Tầm mắt rơi xuống đôi môi đỏ mọng, con ngươi Bùi Khuyết tối lại, vội vã bỏ ngay ý định trong đầu. Y làm sao vậy…. nếu bị Oản Oản biết ý nghĩ trong lòng y, chỉ sợ không bao giờ… muốn gần bên y nữa,
Rõ ràng khuôn mặt giống nhau, nhưng Thanh Tuyền là Thanh Tuyền, Ninh Oản là Ninh Oản, trong lòng y, cách biệt một trời.
Bùi khuyết lấy lại bình tĩnh, mới tiếp tục quay đầu nhìn nàng,… .. từ từ phủ người xuống, nhịn không được cúi thêm chút nữa.
Dịu dàng hôn lên mặt nàng.
Huynh nhát gan lắm, cho huynh hôn, huynh chỉ dám hôn lên trán thôi à? Ninh Oản nghĩ thầm.






Công Chúa Hòa Nguyệt.
 ”Ư…”
Thiếu nữ đang nằm ở trên giường bỗng ư một tiếng. Nhất thời, Bùi Khuyết sợ đến mức trán toát mồ hôi, trong lòng hoảng loạn, vội vàng xoay người. Một lúc lâu sau, không nghe thấy động tĩnh gì nữa, y mới dám quay đầu lại một lần nữa. Trông thấy nàng vẫn chưa tỉnh lại, y theo bản năng liền thở dài một hơi…Y làm sao vậy?
Không được, không thể tiếp tục như vậy được…
Cô nam quả nữ ở chung một phòng thật sự là không thích hợp. Bùi Khuyết đang định đưa nàng qua sương phòng thì lại nghe thấy ”cạch” một tiếng. Sau khi nghe kỹ, y mới phát hiện là tiếng chiếc giày bị rơi xuống đất. Bùi Khuyết hơi ngây người. Hóa ra Ninh Oản tắm rửa xong nhưng lại quên đi tất. Lúc này, chiếc giày thêu rơi xuống, lộ ra đôi bàn chân ngọc trắng trẻo, xinh xắn.
”Đêm qua, tuyết rơi quá lớn. Ta sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên mới để Oản Oản ở lại sơn trang một đêm. Ngọc Hành! Khanh đừng trách mắng Oản Oản”. Bùi Khuyết mở miệng nói.
Thái tử điện hạ đã lên tiếng. Dĩ nhiên y sẽ không dám nói thêm gì. Hiện giờ, y đã tin chắc rằng tâm tư của Oản Oản đều đặt cả ở trên người thái tử điện hạ rồi.
Đối với chuyện này y cũng âm thầm đồng ý. Chỉ là phụ thân lại không muốn để Oản Oản gần gũi quá với điện hạ. Quả thực có chút khó khăn.
” Điện hạ cũng biết thần đâu có ý trách mắng gì?” Toàn bộ phủ Việt quốc công đều là thiên hạ của Ninh Oản nàng, ai dám động đến nàng chứ?
Lúc này, Ninh Oản đang mặc áo choàng của Bùi Khuyết, toàn bộ thân thể đều nép ở sau lưng y, dáng vẻ vô cùng thân mật. Nàng ở sau lưng Bùi Khuyết nhỏ giọng nói : ”A Khuyết! Huynh đừng nghe huynh ấy. Huynh ấy đã lớn tuổi như vậy mà cũng không chịu lấy vợ. Cả ngày chỉ biết quản muội thôi.”
Vị huynh trưởng này của nàng, tất cả mọi mặt đều tốt. Chỉ có mặt này là không tốt mà thôi. Mặc dù phụ thân đã thúc dục rất nhiều lần nhưng huynh ấy lại hết lần này tới lần khác không quan tâm, để ý đến vấn đề này.
Ninh Ngọc Hành vừa nghe đến chuyện này thì đã cảm thấy đau đầu. Thật không ngờ tiểu nha đầu này lại nhắc tới chuyện này hết lần này tới lần khác, thuận miệng nói :”Hai năm nữa muội cũng đến tuổi lập gia đình rồi. Muội còn không ngẫm lại bản thân mình đi.”
Ninh Oản cười khanh khách, nghiêm túc nói : ”Việc này sẽ không cần huynh phí tâm. Đợi lát nữa muội đi nói với phụ thân là huynh muốn cưới vợ.” Nàng ước gì có thể sớm đến ngày cập kê. Đến lúc đó, nàng có thể lập tức gả cho Bùi Khuyết. Từ đó về sau, nàng cũng có thể danh chính ngôn thuận ở bên người Bùi Khuyết, quyết không cho phép đám oanh oanh yến yến tiếp cận y.
Hai huynh muội tranh cãi ầm ĩ một phen. Bùi Khuyết thấy không có gì đáng ngại bèn chuẩn bị rời đi. Nhưng lúc này, Ninh Oản lại không muốn, lập tức quyến luyến cầm lấy ống tay áo của y, chớp chớp mắt, nói :”Phụ thân của muội sắp hạ triều rồi. Huynh ở lại dùng xong ngọ thiện rồi hãy về.”
Thấy nàng lư