Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
vẻ. Đời trước, nàng không thích Bùi Khuyết. Vậy nên, nàng cũng chưa từng làm chuyện gì vì y. Thế nhưng bây giờ, nàng muốn trao trọn trái tim cho y, dĩ nhiên nàng sẽ làm mọi chuyện mà y thích.
Bùi Khuyết dĩ nhiên là biết tâm tư của nàng. Ánh mắt chăm chú nhìn bàn tay nhỏ bé đang bám lấy ống tay áo của chính mình. Hành động này vừa thân thiết lại vừa mờ ám vô cùng. Y thấy rất thoải mái, không còn nguyên tắc gì nữa, nói : ” Nếu như muội thực sự không thích thì cũng không sao.”
Nữ công gia chánh .v.v.v, với tính tình của nàng, chỉ sợ là sẽ vướng chân vướng tay mà thôi.
Biết Bùi Khuyết yêu thương mình, Ninh Oản dương dương đắc ý, nói :”A Khuyết! Chúng ta cùng nhau chơi nào.” Nàng thẳng thắn lôi kéo cánh tay của y, nhẹ nhàng lay lay vài cái, thấy y có chút hoảng hốt, lập tức vươn tay cầm lấy tay y – Cuối cùng cũng lắm được tay y.
Dựa vào sát nhau như vậy, nhất thời Bùi Khuyết sững người, cảm giác được bàn tay nàng đang nắm tay mình rất chặt, thân thể Bùi Khuyết càng run lên. Y kinh ngạc nhìn về phía Ninh Oản ở bên cạnh. Thế nhưng… Tiểu cô nương bên cạnh lại mang vẻ mặt tươi cười ngây thơ, giống như đây là một việc rất bình thường.
Tất cả những hành vi thân mật như vậy khiến cho y có chút cảm giác không dám tin tưởng. Nếu như không phải y biết nàng đúng là Oản Oản. Y thật sự có chút hoài nghi…
Bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy bàn tay y mềm mại như vậy, dường như y chỉ cần nhẹ nhàng bóp một cái là có thể bóp ra nước vậy. Hành động thân mặt như vậy, y đã từng không dám hy vọng xa vời. Xuất phát từ bản năng, y dùng sức nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của nàng. Y có cảm giác lòng bàn tay nóng rực, hô hấp dần hỗn loạn.
Bùi Khuyết điều chỉnh lại suy nghĩ một chút, cố gắng để cho giọng nói của mình thật bình tĩnh, nói : ” Lạnh thế này. Mau đi vào thôi!” Có lẽ là do chơi dưới trời tuyết, tay nàng có chút lạnh giá.
Nghĩ đến việc Bùi Khuyết đã hơn hai mươi nhưng số lần chơi đùa dưới tuyết không nhiều lắm. Hơn nữa nàng cũng lo lắng Bùi Khuyết sẽ bị chết cóng, lập tức cúi đầu đáp lời :” Được! Muội muốn ăn bánh phù dung và bánh đậu xanh.” Mặc dù chỉ là mấy loại bánh ngọt bình thường nhưng đầu bếp của Minh Tú sơn trang lại làm khá tốt.
Bùi Khuyết cong môi cười, thấy nàng tươi cười rạng rỡ, lại nhớ đến lời Sở Vân Thâm nói ngày ấy…
”Nếu ngài thích thì cứ tiến tới đi.”
”Ừ”. Bùi Khuyết nhìn nàng, đáp lời. Bàn tay đang nắm lấy tay nàng cũng tăng ba phần lực.
Thèm Nhỏ Dãi.
Chơi tuyết, ăn điểm tâm, tuy bảo Bùi Khuyết không tốt, nhưng nàng rất thích ở chung với y, thời gian vì thế cũng trôi qua thật nhanh.
Đảo mắt đã chạng vạng tối.
Bùi Khuyết nhìn sắc trời bên ngoài, nhân tiện nói: “Oản Oản muội nên về thôi, nếu không cha muội sẽ lo lắng”.
Ninh Oản vừa nghe xong, bàn tay xoa mèo dừng lại, nhìn Bùi Khuyết buồn rầu: “Muội…. không muốn về”.
Bùi Khuyết lại gần, giọng nói ôn hòa hơn: “Cha muội thương muội như vậy, đừng khiến cho cha lo lắng, ngoan ngoãn về đi, được không?”
Ninh Oản ngẩng đầu, hai má phúng phính, đôi mắt to nhìn y chằm chằm: “Là cha muội nói, không muốn muội với huynh lui tới…”. Nàng theo thói quen cắn cắn môi.
Nàng thích Bùi Khuyết, mặc kệ y là thái tử hay dân thường, nàng đều thích. Sống lại đời này, nàng không còn là đứa trẻ nữa, cũng không muốn làm phụ thân tức giận, nhưng chuyện này, nàng không thể đồng ý.
Bùi Khuyết giật mình, nhất thời không biết nói gì.
Nếu nữ nhân mình thật lòng yêu thương, bất cứ phụ thân nào cũng sẽ tiến khuê nữ vào cung, nhưng Việt quốc công xem Oản Oản như trân bảo, cho nên mới không muốn thế. Tránh xa khỏi y, lời này thực ra rất đúng, nhưng bây giờ… nàng khổ sở, không muốn hồi phủ, là vì không muốn phải xa mình.
Nghĩ đến đây, Bùi Khuyết cảm giác tim mình đập bắt đầu tăng tốc.
Oản Oản thích ở cùng một chỗ với mình sao? Mình lại muốn…. đuổi nàng đi.
Bùi Khuyết mặt cứng đờ, sau đó mới không nhịn được đưa tay xoa đầu nàng, tóc nàng vừa đen vừa mượt, sờ vào cực kì thoải mái, y trái lương tâm nói: “Vậy muội nghe phụ thân nói đi”. Rời xa hoàng thất, mới có thể an lành.
Ninh Oản đột nhiên đứng dậy, con mèo trong ngực meo một tiếng rồi chạy đi, mắt nàng hồng lên nhìn y thật kĩ: “A Khuyết, huynh nói thật sao?”
Nói thật, thật lòng muốn thế. Bùi Khuyết không tỏ vẻ gì, gật gật đầu: “Trước kia, không phải muội cũng tốt lắm sao”.
Trước kia sao?
Nghĩ đến trước kia, trong lòng Ninh Oản càng khổ sở, nàng không giận y nữa, nàng tự nói với chính mình, A Khuyết là muốn tốt cho nàng, A Khuyết thích nàng nhất. Nhưng y lại trơ mắt, muốn nàng trở về. Ninh Oản suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng không nghĩ ra biện pháp nào, đánh cố ý giận dỗi nói: “Được, muội đi đây”. Nói xong thì quay đầu đi thẳng.
Giận à. Bùi Khiếu ảm đạm, nghe giọng của nàng, hình như còn khóc.
Là vì y sao?
*
Từ lúc ra khỏi cửa phòng, Ninh Oản cố tình đi chậm, chờ Bùi Khuyết đuổi theo. Nhưng nàng chờ cả nửa khắc cũng không thấy y ra.
Thất sách rồi. Ninh Oản uất ức quá.
Nàng chẳng qu