XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341635

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.

nào.
Cố Giang Nghiêu đưa mắt nhìn nữ tử trước mặt, thoáng nhíu mày, “Mới vừa rồi là nàng quá phận, thái tử điện hạ không trách tội nhiều đã may mắn lắm rồi, còn nữa…. nàng muốn ta nói cái gì?”
Ninh Tú hiểu nam nhân này, cho nên cũng không nói thêm gì, khẽ nâng khóe môi, bất chấp rụt rè ôm lấy thắt lưng y, uất ức nói: “Ta biết chàng không thể đắc tội với thái tử điện hạ, nhưng mà Giang Nghiêu này, chàng an ủi muội một chút không được sao? Nàng không phải không hiểu chuyện, vừa rồi nhất thời mất lí trí mới có thể nói Ninh Oản như thế.
Nàng chỉ muốn cho Ninh Oản biết, giờ Cố Giang Nghiêu là nam nhân của Ninh Tú nàng.
Cố Giang Nghiêu đưa tay đặt trên lưng nàng, khuôn mặt tuấn lãng lạnh như băng, chậm rãi nói: “Tú Nhi, có ta ở đây”. Nhưng giờ phút này trong đầu y, chỉ toàn là hình ảnh Ninh Oản ỷ lại ôm lấy Bùi Khuyết.
Mới bao lâu, tiểu cô nương khờ dài yếu ớt ngày ấy, yêu kiều tức giận gọi tên y, từng tiếng một, ngọt đến tận lòng.
”Vâng”. Ninh Tú cười khẽ, đưa tay ôm y càng chặt.
Nàng biết y không thương nàng, nhưng mà…. y cũng không thể yêu Ninh Oản nữa, như bây giờ, là đủ rồi.
*
Ninh Oản vốn tưởng ngày ấy Bùi Khuyết chỉ nói vậy thôi, không ngờ rằng ba ngày sau, thánh chỉ đến.
Tứ hôn…. cùng Bùi Khuyết.
Làm thái tử phi của Bùi Khuyết, Ninh Oản không hồi phục tinh thần nổi, mãi lúc sau mới ôm thánh chỉ cười “khanh khách” – A Khuyết thực sự muốn kết hôn với nàng, hơn nữa… còn nhanh như vậy.
Ninh Ngọc Hành cũng hết cách với muội muội của mình, nhưng thấy nàng vui vẻ như vậy, tự đáy lòng y cũng mừng, đưa tay gõ vào gáy nàng, “Rụt rè chút đi, được không hả?” Đúng là con gái lớn không giữ được mà.
Ninh Oản mặc kệ lời y, nghĩ thầm: giờ A Khuyết nhanh như vậy đã khiến cho Hoàng Thượng hạ thánh chỉ, nàng còn cần rụt rè để làm gì chứ?
Trở lại phòng, Ninh Oản buông thánh chỉ đang cầm trong tay ra, ôm con mèo nhỏ mập mạp trong giỏ, cười cười đùa giỡn nó. Mèo con cũng chẳng vui gì, bất mãn meo meo mấy tiếng. Ninh Oản nhéo nhéo miếng thịt mềm trên khuôn mặt nhỏ, trên mặt đầy vui sướng: “Chị gả được cho A Khuyết, tính ra em chính là bà mối đấy, đúng không…. Mèo mai.”
Nếu không phải nàng sống lại với thân phận con mèo nhỏ A Cửu, có lẽ nàng sẽ không thích A Khuyết nhanh đến thế, cũng sẽ không có nhiều cử chỉ thân mật với y đến vậy. Ninh Oản vỗ đầu nó, “Yên tâm, về sau an tâm theo chị là được, chị sẽ đối xử tốt với em, nhưng mà…. chờ sau khi thành thân, không cho em quấn lấy A Khuyết biết chưa”.
Con mèo này cũng là mối lo của nàng, nếu là nữ tử bình thường, ví dụ như Phó Dư Thù hay gì đó, Bùi Khuyết đương nhiên sẽ chủ động tránh xa, nhưng mà… nếu là mèo con, Ninh Oản nhíu mày, A Khuyết thích mèo nhất- nàng không muốn tranh thủ tình cảm với một con mèo đâu.
”Meo”. Mèo con vươn móng vuốt gãi đầu, khinh thường rõ ràng.
Ninh Oản đặt mèo về chỗ cũ, rồi lấy viên ngọc trên cổ ra, đặt lên môi hôn một cái, cười đến ngơ ngốc, lẩm bẩm: “A Khuyết, muội nhớ huynh quá”. Nàng ngửa mặt lên trời, ngơ ngác nhìn phía trên, “…. Huynh không phải…. cũng nhớ muội chứ?”
Vừa nghĩ tới đã bắt đầu khát khao một năm sau cùng Bùi Khuyết thành thân.
Ninh Oản vui vẻ lăn lộn trên giường, bộ dạng này- giống như một con mèo ngốc nổi điên vậy.
*
Sau Tết, Ninh Oản đã sớm chuẩn bị sẵn sàng vào cung gặp Hòa Nguyệt, quả thật, người nàng muốn gặp nhất chính là Bùi Khuyết. Đã nửa tháng không gặp, nàng càng ngày càng nhớ, đêm dài cũng khó mà ngủ được, lúc ấy nàng lại sờ sờ viên ngọc trên cổ, giải mối tương tư.
Ngày ấy Ninh Oản vào cung,đưa nàng vào là Ninh Ngọc Hành.Hòa Nguyệt vừa nghe được tin này, sáng sớm liền trang điểm, ăn mặc đi riêng đến gặp y…. thuận tiện đón Ninh Oản.
Lần này Ninh Ngọc Hành đối với vị Hòa Nguyệt công chúa này ấn tượng rất tốt, sau này Oản Oản thành thân với thái tử điện hạ, đều là người một cả, thái độ vì thế cũng tốt hơn.
Hòa Nguyệt thấy vị tướng quân uy phong lẫm liệt cười với mình, si mê cực độ, mãi đến khi bóng dáng y tiêu sái đi xa vẫn không che được vẻ thẹn thùng trên mặt.
Ninh tướng quân thật là… càng ngày càng anh tuấn mà. Tiểu cô nương mới mười bốn tuổi nội tâm chấn động, mắt nhìn không chớp.
”Hoàn hồn nào”. Ninh Oản huơ huơ tay trước mặt Hòa Nguyệt công chúa.
Hòa Nguyệt cười dài, quay đầu sang nhìn Ninh Oản kích động nói: “Làm sao bây giờ? Bản công chúa chờ không nổi…” Thật muốn cưa đổ y ngay lập tức, sau đó…. ôi… thật thẹn thùng mà.
Da mặt Ninh Oản run lên, bất đắc dĩ nói: “Yên tâm, nàng xem ca ca ta giờ có ấn tượng tốt với nàng. Ta cũng có hỏi bóng gió qua rồi, y nói nàng tuy là công chúa được nuông chiều từ bé nhưng không hề kiêu ngạo”.
Hai má Hòa Nguyệt hông lên, cầm lấy tay Ninh Oản nói: “Thật à? Ca ca nàng…. nói ta như vậy sao?”
Ninh Oản gật đầu, vỗ vỗ tay nàng trấn an: “Hòa Nguyệt nàng yên tâm đi, ca ca nhất định sẽ thích nàng, ta cũng… cũng thích nàng ở cùng với ca ca ta”. Tuy hai người cách nhau hơi nhiều tuổi, tính tình cũng trái ngược nhau, giống như nàng và A Khuyết, cực kì xứng đôi.
Hòa Nguyệt có chút không được tự tin, mím môi