Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341632

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.

lại gần Bùi Khuyết, hai tay ôm lấy thắt lưng người trước mặt, cả người dựa vào y.
“A Khuyết….” Giọng nói của tiểu cô nương dịu dàng nhè nhẹ, làm cho lòng người cũng mềm đi.
Lang Huyên Hiên
Tuy vừa rồi thấy biểu hiện của Ninh Tú rất thuận mắt, làm cho nàng cũng vui vẻ, nhưng nàng vốn không để nàng ta trong lòng, lời của nàng ta, nghe qua cho vui thôi.
Nàng nhảy tới trước mặt Bùi Khuyết, ánh mắt không chớp, trừng trừng như sợ y sẽ bay đi không bằng.
Bùi Khuyết thấy nàng nắm chặt ống tay áo mình, trong lòng vừa vui vừa bất đắc dĩ, “Lúc nãy làm muội chịu ủy khuất rồi”.
Nếu là Ninh Oản của đời trước, từ nhỏ quen được nuông chiều, thể nào cũng nói ẩu nói tả với Ninh Tú, nhưng giờ Ninh Oản trải qua một số việc, cũng trầm ổn hơn. Hơn nữa, nàng vốn không thèm để ý mà, nàng cười khẽ, nói nhẹ: “Huynh không phải đến giúp muội sao? Một chút cũng không uất ức, huống hồ…. nếu là ngày thường, Ninh Tú nàng cũng không dám đối với muội thế”.
Nói thế nào Ninh Tú cũng chỉ là thứ nữ, mười mấy năm sống yên ổn, chưa bao giờ nàng ta có gì bất kính, chỉ là hôm nay….
“Hôm nay, là bởi vì Cố Giang Nghiêu?” Mặt Bùi Khuyết không thay đổi, thản nhiên nói.
Ninh Oản không muốn nghĩ nhiều như vậy, gật đầu nói: “Mấy ngày nay Ninh Tú và Cố Giang Nghiêu qua lại lâu, nàng ta từ nhỏ cũng không vui vẻ gì với muội, hôm nay gặp mặt chắc là vì nàng ta nghĩ Cố Giang Nghiêu là nam tử muội thích, cho nên muốn cho muội thấy Cố Giang Nghiêu ngã vào váy nàng ta thế nào, định làm cho muội khó chịu, đáng tiếc….” Nàng giờ một chút cũng không thích Cố Giang Nghiêu, làm sao khó chịu được?
Thấy Bùi Khuyết không lên tiếng, Ninh Oản mới cảm giác không ổn, nàng cẩn thận nhìn sắc mặt Bùi Khuyết, cẩn thận hỏi: “A Khuyết, huynh làm sao vậy?”Làm sao…. đột nhiên không nói.
Đôi mắt như tối đi, Bùi Khuyết lẳng lặng nhìn Ninh Oản, sau đó chậm rãi nói: “Muội thật sự… không thích Cố Giang Nghiêu”
Ninh Oản nhất thời sửng sốt, hóa ra…. A Khuyết không vui là vì vậy à. Trong lòng nàng suy nghĩ ngổn ngang, nhưng cực kì vui vẻ, tay kéo áo choàng rồi ôm lấy lưng y, ngừng một lúc mới cười hỏi: “A Khuyết, huynh không phải là…. là ghen chứ?”
Ghen sao? Thân mình Bùi Khuyết run lên, thực tế là, vừa rồi nhìn thấy Cố Giang Nghiêu, y đã bắt đầu không vui rồi.
“Oản Ỏan, huynh….”
Ninh Oản xích lại gần, hôn lên môi y một cái, bàn tay nhỏ bé vuốt ve khuôn mặt y, nhìn thẳng vào mắt rồi nói rõ ràng: “A Khuyết, muội nói với huynh rồi mà, muội không thích Cố Giang Nghiêu, người muội thích là huynh mà”.
Lời nói mềm dịu truyền vào tai, Bùi Khuyết không kìm được cong môi, hai tay ôm lấy eo nàng, “Là huynh không đúng”. Y rõ ràng biết Oản Oản thích mình, nhưng không nhịn được mà nghĩ lung tung.
“Muội rất thích bộ dạng ghen tuông của huynh”. Ninh Oản cười đến sáng cả mắt, nhỏ giọng: “Cho nên ấy, ghen cũng được, nhưng phải tin muội, được không?”
Lúc này Bùi Khuyết nào dám nói không, dùng chút lực ôm nàng càng chặt, đặt nàng ngồi lên đùi mình. Ninh Oản thuận thế tựa vào ngực y, lúc này mới nhớ tới cái gì, ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết nói: “Huynh mới nói có gì cho muội, là cái gì?”
Bùi Khuyết lấy vật trong ngực ra, bên trong bàn tay trắng nõn là viên ngọc châu màu đỏ trong suốt, cả viên ngọc đỏ tươi được xuyên qua bởi một sợi dây nhỏ, Ninh Oản nhìn hồi lâu, sau đó cười cười với Bùi Khuyết: “Là đậu đỏ”
*Đậu đỏ: mang ý nghĩa tương tư
Hình dạng viên ngọc này, chỉ bằng hạt đậu đỏ thôi, tên của nó cũng giống như tên của loại đậu, A Khuyết tặng nàng cái này, nói lên…. Ninh Oản càng nghĩ càng vui vẻ, vội nói: “A Khuyết, mau mang cho muội”.
Bùi Khuyết cẩn thận đeo hạt ngọc cho nàng, vô tình nhìn thoáng qua vết hồng trên cổ trắng noãn, mặt đột ngột nóng lên, trầm giọng: “Hạt ngọc này là quốc sư tìm được, có thể bảo vệ muội bình an, không xảy ra chuyện như vậy một lần nữa đâu”.
Trong cơ thể nàng xuất hiện nữ tử tên là Thanh Tuyền kia, mà Oản Oản lại biết mất không tung tích, y sợ sẽ xảy ra chuyện như thế. Hạt ngọc này tuy là quốc sư tìm ra, nhưng y lại chế tác nó thành hình hạt đậu đỏ, mấy ngày nay luôn là nàng chủ động, mà mình cũng ít nhiều tỏ vẻ.
Nàng dù sao cũng là cô nương, có một số việc nếu là y làm sẽ tốt hơn.
Ninh Oản có vẻ không vui, cau mày ghét bỏ: “Hóa ra…. là Sở Vân Thâm à”.
A Khuyết thấy nàng như vậy liền nghi ngờ hỏi: “Làm sao vậy?” Y cũng chưa từng nghe qua Oản Oản và quốc sư có chuyện gì, nhưng mà Oản Oản cũng không có vẻ quá thích Sở Vân Thâm.
“Không có gì”. Ninh Oản lắc đầu, cọ cọ vào mặt Bùi Khuyết, nhu thuận nói: A Khuyết, huynh yên tâm, muội sẽ mang viên ngọc này, nhưng mà…. hình đậu đỏ này….” Nàng vốn muốn thăm dò, liền phát hiện mặt Bùi Khuyết đỏ lên, trong lòng liền hiểu rõ, đôi môi cắn cắn vào lỗ tai y, thanh âm rất nhẹ: “…. Muội rất thích”.
“Oản Oản, đừng nháo”. Bùi Khuyết nghiêm trang nói.
Ninh Oản lại cắn thêm lần nữa: nàng cứ nháo đấy.
Chòi nghỉ mát hình bát giác.
”Cố Giang Nghiêu, vì sao lúc nãy chàng không nói câu nói?” Ninh Tú chịu vũ nhục, nhưng nàng khổ sở là vì nam tử bên cạnh không nói câu