Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2635 lượt.
g sống gãy vụn, não bộ cũng bị tổn thương nặng, hiện giờ đang hôn mê sâu. Bệnh viện Nhân Ái tập trung các chuyên gia uy tín nhất hội chẩn cũng không có tác dụng gì, theo phán định của tổ chuyên gia, cho dù bà có tỉnh lại cũng bại liệt toàn thân. Lâm Sỹ Diên nhìn thấy một thứ sát khí đáng sợ trong mắt Lâm Hy, không kìm được lòng đành nói: “Vậy là đủ rồi chứ, con còn muốn thế nào nữa?”
Ngày hôm sau, tầm muộn hơn một chút, Diệp Quán Ngữ xuất hiện trong bệnh viện.
Lâm Sỹ Diên rất giận dữ khi nhìn thấy Diệp Quán Ngữ, bởi nghe bà Tứ nói, chính vì sau khi gặp một người họ Diệp phu nhân mới nhảy lầu tự tử.
“Anh đến đây làm gì?” Đương nhiên, Lâm Sỹ Diên biết người họ Diệp đó chính là Diệp Quán Ngữ. Diệp Quán Ngữ đứng ngoài phòng giám hộ, qua tấm cửa kính, nhìn Lưu Yến người quấn băng vải gạc kín mít, anh thở dài: “Bà ấy không sống được nữa rồi.” Anh nói, mắt nhìn thẳng Lâm Sỹ Diên, “Chôn bà ấy cùng với Lâm Duy đi.”
Lâm Sỹ Diên thẫn thờ, dường như vẫn chưa hiểu Diệp Quán Ngữ nói gì.
Diệp Quán Ngữ cũng chẳng buồn bận tâm đến ông, ra hiệu cho Lữ tổng quản, Lữ tổng quản vội đặt một giỏ hoa trước cửa. Diệp Quán Ngữ khoanh tay, sắc mặt lặng thinh rồi quay gót đi khỏi.
“Đợi đã!” Lâm Sỹ Diên gọi anh lại.
Diệp Quán Ngữ dừng bước, nhưng lại không hề ngoảnh đầu lại.
Lâm Sỹ Diên bỗng nhiên như hiểu ra điều gì, nhưng lại không thể khẳng định được, ông nhìn dáng người thẳng thắn của Diệp Quán Ngữ, hỏi dò: “Làm sao mà anh biết được chuyện giữa vợ tôi và Lâm Duy?”
Diệp Quán Ngữ ngoảnh đầu lại, cười nhạt: “Ông tưởng rằng trên đời này có bí mật mãi mãi sao?”
“Anh... Rốt cuộc anh là ai?” Lâm Sỹ Diên luôn hoài nghi, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ sâu xa hơn, ánh mắt của ông nhìn vào chiếc nhẫn ngọc bích trên tay Diệp Quán Ngữ, trông rất quen, giống hệt như chiếc nhẫn trên tay bố ông, Lâm Bá Hàn, ông lắp bắp hỏi, “Anh quen biết một người phụ nữ tên là Bối La không?”
Nữ chủ nhân trước đó của dinh thự, người nhà họ Lâm không ai không biết. Hồi Lâm Sỹ Diên còn nhỏ, đã nghe mẹ và các cô bác đàm tiếu về người phụ nữ đó, nhiều năm trước, khi ông lần đầu tiên thấy Diệp Quán Ngữ ra vào dinh thự, ông đã rất kinh ngạc, nếu không phải là có quan hệ đặc biệt thì vì lý đo gì mà anh ta lại có thể vào ở trong dinh thự đó?
Nhưng ông thực sự không dám nghĩ sâu hơn nữa.
Từ trong tiềm thức, ông luôn kháng cự lí trí mình không được nghĩ nữa, chỉ sợ đến cuối cùng lại không chịu đựng được sự đả kích của chân tướng sự việc đó. Lúc này, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay Diệp Quán Ngữ, ông biết, giờ đã đến lúc cần hỏi rõ ràng mọi chuyện rồi.
Diệp Quán Ngữ quay người, đôi lông mày cau lại, ánh mắt sâu thẳm như biển: “Bất cứ một ai trong nhà họ Lâm các người đều không có tư cách gì nhắc đến tên bà Bối cả.”
Giờ đây, cuối cùng thì Lâm Sỹ Diên đã có thể khẳng định được, ông cũng không muốn hỏi thêm gì nữa, chỉ bật cười, nụ cười trông đến thê lương, trong mắt lại ngân ngấn những giọt nước mắt: “Quả nhiên là báo ứng! Người phụ nữ đó đã phái anh đến để báo thù... Bà ta đã chiếm mất phần lớn tài sản của nhà họ Lâm chúng ta, chính là muốn để cậu đến báo thù...”
“Người chết rồi cũng cần được tôn trọng, xin ông hãy tôn trọng một chút.” Sắc mặt Diệp Quán Ngữ lập tức trở nên rất khó coi.
Lúc này, Lâm Sỹ Diên lại có vẻ thoải mái: “Anh bạn trẻ, có lẽ cậu không cần thiết phải nói chuyện với tôi bằng giọng như thế, nói cho cùng... chúng ta còn có quan hệ họ hàng thân thích cơ đấy. Lâm Duy là con riêng của cha tôi và bà Bối La, còn cậu...” Ông ngồi trên xe lăn, nét cười vẫn rất thê lương, hai giọt nước mắt đã lăn dài xuống má, “Giờ tôi có thể khẳng định được rồi, cậu chính là đứa con đã mất tích hơn ba mươi năm nay của Lưu Yến và Lâm Duy, cũng có nghĩa, cậu chính là cháu trai trưởng của nhà họ Lâm chúng ta đấy...”
“Lâm Duy là con trai của bà Bối La?” Diệp Quán Ngữ dường như không thể ngạc nhiên hơn.
“Đương nhiên, mặc dù là con riêng, nhưng ông ấy luôn là con trai trưởng của nhà họ Lâm này, chưa từng có ai xem nhẹ ông ấy, chỉ là trong lòng ông ấy quá nhạy cảm mà thôi...”
“Cha của ông chẳng phải tên là Lâm Bá Hàn sao?”
“Đúng vậy, nhưng ông ấy còn có tên chữ khác, là Bỉnh Sinh.”
Diệp Quán Ngữ ngớ người, phần đề chữ cuối bức tranh treo trong phòng khách dinh thự đó chẳng phải đề tên “Bỉnh Sinh” sao? Còn nữa, chiếc nhẫn ngọc bích anh đang đeo đây, bên trong chẳng phải cũng khắc hai chữ “Bỉnh Sinh” đó sao? Lúc này, Lâm Sỹ Diên nhìn chăm chăm vào chiếc nhẫn ngọc bích trên tay anh:“Chiếc nhẫn trên ngón tay anh đã nói rõ thân phận của anh, vốn dĩ có một đôi, còn một chiếc nữa đã được chôn theo gia phụ tôi rồi. Chiếc nhẫn trên tay anh đây chắc là do bà Bối La cho anh, có phải không? Xem ra bà ấy cũng không biết cậu chính là cháu trai trưởng của nhà họ Lâm, bởi bà ấy luôn tưởng rằng Lâm Duy vừa sinh ra đã chết rồi, tất cả mọi chuyện này đều là ý trời, ân ân oán oán suốt mấy chục năm, hóa ra chỉ là người cùng một nhà tự tàn sát lẫn nhau...”
Lâm Sỹ Diên đau buồn không thể kiềm chế nổi bản thân, tay đấm l