Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2638 lượt.
…” Phó viện trưởng lắp bắp nói những lời đó mà vẫn còn băn khoăn.
Lâm Sỹ Diên giận dữ quát: “Tôi bảo anh thả nó ra!”
Lập tức có người đến cởi trói cho Đỗ Trường Phong. Lâm Sỹ Diên được tùy tùng đẩy vào bên cạnh giường, chỉ thấy Kỳ Kỳ mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu, gầy đến nhô xương gò má lên, hốc mắt thâm sâu vào trong, môi cũng tróc vẩy, người như con rối gỗ đang bị bong tróc hết lớp sơn màu. Đây là Kỳ Kỳ của ông sao? Lâm Sỹ Diên run rẩy vén tay áo con trai lên, nghĩ chắc chắn là có nhiều vết lấy máu, nhưng ông nhìn thấy gì đây? Không chỉ là vết chích máu, mà còn có bao nhiêu những vết kim tiêm, nhìn mà phát hoảng, những vết kim tiêm chi chít dàn khắp cánh tay. Ông là bác sĩ, ông biết họ tiêm cho anh thuốc gì.
“Kỳ Kỳ, tất cả đều là lỗi của bố...” Lâm Sỹ Diên ôm lấy cánh tay Đỗ Trường Phong mà khóc lóc thảm thiết.
Bao năm rồi, cũng phải đến ba mươi năm rồi, thời gian trôi thật nhanh. Lâm Sỹ Diên nhìn Đỗ Trường Phong sau khi bị tiêm thuốc an thần đã hôn mê bất tỉnh và đang nằm trên giường mà không tài nào kiềm chế được nỗi đau xót trong lòng, ông đưa tay lên vuốt má con trai, nước mắt đầm đìa. Đến giờ ông mới biết mình đã gây ra tội lớn đến thế nào, vậy nên mới gặp phải báo ứng, vợ chồng ly thân, bố con đoạn tuyệt, gia đình suy tàn... Hóa ra tất cả đểu là báo ứng!
“Kỳ Kỳ, đứa con yêu thương nhất của ta, con có nghe thấy lời ta nói không?” Lâm Sỹ Diên vuốt ve khuôn mặt gầy guộc xanh xao của Đỗ Trường Phong, nhớ lại lúc thằng bé mới sáu tuổi đã bước vào cửa nhà họ Lâm, ông thích nó từ ánh mắt và cả tấm lòng, ông thích sự lương thiện chính trực của nó, thích cái tài hoa phi thường của nó. Ngoài Lâm Nhiên ra, không ai có thể so sánh được với thằng bé. Cho dù có lúc ông tức giận mắng nó, cũng là mắng yêu, ông nuông chiều nó không chỉ vì trong lòng cảm thấy áy náy, mà là vì ông yêu quý nó thật lòng! Lúc này, hai hàng nước mắt chảy dài trên mặt bắt đầu cho sự sám hối dài đằng đẵng...
“Con trai, con có nghe thấy không? Nếu như con không nghe thấy, thì bố mẹ con có nghe thấy hay không? Nghiệp chướng! Tất cả đều là nghiệp chướng do ta gây ra! Sự cố điều trị do ta gây ra đó đã hại gia đình con tan cửa nát nhà, mất đi người thân, ta tưởng rằng trốn đến nước Mỹ là có thể tránh khỏi nhân quả báo ứng. Kết quả là ba mươi năm qua rồi, ta vẫn không thoát khỏi sự trừng phạt của số phận, gia đình cũng không ra một gia đình, bố con cũng chẳng ra bố con, mất vợ, mất con, ta còn có thứ gì nữa chứ? Nhưng con trai, ta không hề biết cái gì cả, bao gồm cả việc để con làm người chịu tội thay cho Lâm Hy, nhốt con năm năm trời trong chốn này... Ta bao đung con, nuông chiều con, thực ra tất cả đều là vì muốn bù đắp sự day dứt trong lòng ta, nhưng có bù đắp được không?”
“Nhưng Kỳ Kỳ con ơi, ta nhất định phải nói cho con biết, ta yêu con, ngoài Lâm Nhiên ra, con luôn là đứa con mà ta yêu thương nhất, bởi trên người con, ta thấy được sự lương thiện đôn hậu, và cả lòng dũng cảm, chính trực mà cả gia tộc nhà họ Lâm không có. Con chưa bao giờ có tâm tư toan tính, thế nên con chỉ bị người ta mưu tính hãm hại mà thôi, bao gồm cả người thân của con... Ta thật sự hận chính bản thân mình, tại sao lúc đầu lại nghe lời Lâm Duy, lại để con chịu tội thay cho Lâm Hy, chỉ vì con không mang họ Lâm! Không mang họ Lâm thì đã làm sao? Lâm Hy cũng mang họ Lâm đó, nhưng nó không hề có quan hệ huyết thống với ta, biết rõ làm vậy là sai, nhưng sai lại càng sai, kết quả là sai cho đến tận bây giờ.
Giờ chính ta lại bị số phận mưu tính lại! Bây giờ Lâm Hy có đối xử thế nào với ta, ta cũng coi như không nhìn thấy, có tội thì phải đền, đúng là có tội thì ắt phải đền tội... Cho dù là vậy, Kỳ Kỳ, ta chưa bao giờ hối hận vì đã nhận nuôi con, có lẽ đây là việc duy nhất có ý nghĩa mà ta đã làm trong đời này, trước kia không cảm thấy, nhưng đến khi đã mất hết tất cả rồi mới hiểu, ra con mới là thứ quý giá nhất của ta... Cảm ơn thượng đế đã cho ta và con kết duyên cha con này, con có thể oán hận ta nguyền rủa ta, thậm chí giết chết ta cũng không sao, nhưng chỉ xin con đừng nghi ngờ về tình yêu ta dành cho con, Kỳ Kỳ! Nếu còn có kiếp sau, xin con hãy tiếp tục làm con trai ta, là đứa con trai đẻ của ta, ta sẽ dành cho con tất cả những thứ gì tốt đẹp quý giá nhất trên đời này, để bù đắp những gì kiếp này ta đã nợ con... Nhưng kiếp này, việc duy nhất mà ta còn có thể làm là để lại tất cả những gì của ta cho con, ta không cho ai hết, chỉ cho mình con, với danh nghĩa của tình yêu thương, cũng với danh nghĩa của một người cha! Chỉ là vì ta yêu con, chỉ vì con là con trai của ta! ...”
Ngoài cửa sổ, trời đã xế tà, ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa sắt cao cao chiếu vào mặt anh, sưởi ấm người thanh niên vô tội này. Trông anh như đã ngủ say, vậy cũng tốt, hoặc có lẽ trong thế giới đáng thương của anh, chi có nằm mơ mới được tự do. Chắc chắn anh rất muốn được bay...
Gió, gió vù vù thổi đến...
Tôi cảm thấy cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng, mặt đất trông xa dần, bầu trời ngày càng gần hơn, tôi đang bay sao? Tại sao lại có nhiều đám mây đuổi th