Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.
tôi đi tàu đến đó, chưa đầy hai giờ là đến, rất tiện lợi.”
Anh đã đi ra khỏi đại sảnh, quay đầu lại lừ cô, giọng nói châm biếm: “Cô sợ ở cạnh tôi chứ gì?” Nói đoạn anh nheo mắt cười lạnh,“Tôi nghĩ có lẽ cô không hiểu rõ lắm, nếu tôi muốn trừng trị cô, tôi có mười mấy năm cơ hội, không cần phải đợi đến lúc này đâu.”
Ánh nắng sớm chiếu chếch xuống vai anh.Dưới ánh nắng anh chẳng khác nào một pho tượng bị đóng một lớp băng.
Không biết tại sao mỗi khi đối diện với anh cô đều thấy khiếp sợ. Anh nói đưa cô đi, cô còn sợ không dám động đậy. Cô hoàn toàn không biết mình sợ anh vì điều gì.
Vẫn còn sớm, anh đưa cô đến Hồng Kông uống trà trước.Hồng Kông là đất xa hoa nổi tiếng trong làng ăn chơi giải trí của Ly Thành, bất kể là dùng bữa hay uống trà đều đắt cắt cổ, uống một tách cà phê cũng phải ngốn đến hơn hai trăm tệ.Vậy mà việc làm ăn ở đây rất phát đạt, thực khách vẫn đến nườm nượp, ai đến muộn thậm chí sẵn sàng dừng chân ở đại sảnh dùng bữa, uống trà. Đỗ Trường Phong hiển nhiên là khách quen ở đây, mọi nhân viên phục vụ đều nhận ra anh, cung kính đưa anh lên phòng được đặt trên lầu.Thư Mạn đi theo sau, không hiểu sao ăn một bữa thôi cũng phải cầu kỳ như vậy.
Nhưng sau đó cô còn phát hiện, anh không chỉ cầu kỳ mà còn rất kén chọn, cháo chọn loại gì, bánh cuốn không được bỏ thêm hành, rượu rum không được quá nóng, ngân nhĩ thì phải bỏ ít đường phèn, vân vân và vân vân… Đến lúc trà và điểm tâm đã được mang lên đầy một bàn, anh đưa mắt nhìn cô ra hiệu động đũa, sau đó thì vùi đầu ăn.
Hai người lặng lẽ ăn, không ai nói lời nào.
Thư Mạnăn rất ít, cô không ăn hết một bát cháo, nhưng lại ăn được bốn chiếc bánh cuốn.Từ nhỏ cô đã thích ăn bánh cuốn, Lâm Nhiên cũng thích giống cô. Khi xưa hai người thường ăn bánh cuốn ở một quán lề đường, mùi vị món này trong cách nhà hàng, khách sạn lớn cũng chưa chắc đã được chính thống như ở chỗ dân dã đó. Đỗ Trường Phong như cũng thấy điều này, lúc thanh toán anh quay sang cô nói: “Có muốn đi vài chỗ trên đường ăn nữa không?”
“Thôi, mùi vị ở đây…”Cô nhìn anh lắc đầu.
Cô còn chưa nói hết nhưng anh đã hiểu, hỏi ngược lại cô: “Cô từng ăn ở chỗ nào có mùi vị ngon nhất?”
Cô tần ngần nghĩ một lát rồi nói: “Phố Thúy Hà, hồi trước ngõ ở đó có một hàng bánh cuốn rất ngon, còn có cả tào phớ, rất thơm mát.”
“Phố Thúy Hà?”Anh nhướng mày hỏi.
Cô bước theo anh lên xe, trong đầu vẫn đang nhớ lại: “Tôi nhớ cái chú mở quán đó làm bánh cuốn rất đặc biệt, bên trong bánh còn cho thêm hạt vừng, mùi vị rất thơm ngon.Tôi và chị tôi mỗi khi nghỉ học đều đến đó mua. Nhưng chú ấy đã mất nhiều năm rồi, vợ thì vẫn bán bánh cuốn, cả nhà phải dựa vào sạp hàng ấy để kiếm sống.”
Anh dường như đang lắng nghe nên lái xe rất chậm: “Bây giờ thì sao, còn bán bánh cuốn nữa không?”
Thư Mạn lắc đầu: “Không còn từ lâu rồi, người nhà đó tất cả đều không còn, nghe nói là chết, còn bị sao nữa ấy.Tóm lại là chẳng còn ai, cái quán ở đầu ngõ đó bây giờ không biết là ai.”
Hơi thở của anh trở nên gấp gáp. Không phải trùng hợp như vậy chứ?
“Tôi nhớ người nhà ấy rất tốt, sau khi tôi lớn đã không được ăn món bánh cuốn nào ngon như vậy.Con người thật kỳ lạ, lúc nào cũng thấy những thứ mất đi rồi mới là những thứ tốt nhất…Thật ra tôi cũng biết bánh cuốn ở nơi khác cũng không kém chút nào, điều khác duy nhất là chút tình cảm quyến luyến với cái quán cũ đó.Hồi ấy hình như tôi chưa đến mười tuổi, chị tôi lớn hơn tôi một chút, đúng là những năm tháng vô lo vô ưu.Có một lần chúng tôi mua bánh cuốn về nhà, đòi dì ở nhà làm cho ăn, kết quả có làm thế nào cũng không thể có được mùi vị y như vậy…”Thư Mạn nói tiếp.
“Còn người nhà bán bánh cuốn ấy, tuy rằng cuộc sống của họ thiếu thốn, dãi nắng dầm mưa, nhưng tôi vẫn ấn tượng là cả nhà họ đều sống rất vui vẻ, rất mãn nguyện.Chú ấy lúc nào cũng cười ha hả, thấy tôi là nói: “Bé ngoan, lại muốn ăn hả?” Tôi vẫn nhớ mãi khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng rất thiện lương của chú ấy, và cả nụ cười ấy.”
“Nếu cuộc đời này lại có thể được ăn một món bánh cuốn như vậy thì tốt biết mấy!”
“Chỉ có điều, điều đó không thể xảy ra được nữa.”
“Hưmm…”
Đôi tay Đỗ Trường Phong đang cầm tay lái bỗng ướt nhoẹt, mồ hôi chảy ròng ròng.
Thư Mạn nghiêng đầu suy nghĩ: “Hình như họ Diệp thì phải. Đúng rồi, là họ Diệp”
Thật là tàn khốc!Tuy đã đoán ra kết quả, nhưng cuối cùng khi kết quả được xác thực lại, anh vẫn không thể kìm chế được cơn đâu tức nhói lên trong ngực mình, giống như có một đầu mũi dao nhọn xoáy cắt ngang dọc trái tim anh.Thoáng chốc anh tưởng mình không thể thở tiếp được.Số phận luôn trớ trêu vậy đấy, sắp đặt từng vòng này đến vòng khác, họ đã được định sẵn phải liên quan đến nhau, không ai có thể may mắn thoát được.
“Thắt đai an toàn cẩn thận.” Anh nói rồi nhấn ga, bản thân như vừa bị ai giáng mạnh vào đầu, giọng nói trở nên u uất: “Lên đường cao tốc rồi.”
Thư Mạn chỉ cảm thấy bản thân như đang bay, cảnh vật bên ngoài vút qua, bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió ù ù. Cô không chịu đựng được những trận xóc trên đường, hét l