Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2803 lượt.

ớn: “Chậm một chút đi…” Đỗ Trường Phong ngoảnh mặt làm ngơ,vẫn lái xe với tốc độ chóng mặt,vẻ mặt lúc này đã mất đi phong thái bình thường, khóe mắt cũng đỏ hoe.Tuy rằng đã qua bao năm, anh có thể bình thản đối mặt với tất cả, nhưng rồi lại không thể, đó là nỗi đau sâu kín nhất trong lòng anh.Cảm giác tội ác thời khắc nào cũng vướng mắc trong lòng khiến anh không thể thở được một cách bình thường. Đời này kiếp này, có lẽ anh cũng không thể được giải thoát.
Kétttt! Chiếc xe đột nhiên phanh gấp lại.
Cả người Thư Mạnlao về phía trước theo quán tính, nếu không phải đã thắt dây an toàn thì cô đã bị văng ra ngoài. Cô hoảng hồn thở dốc, nhưng khi thấy Đỗ Trường Phong vùi đầu vào tay lái, vai anh run bần bật, cô sợ hãi lay anh: “Anh sao rồi?Có phải chỗ nào không khỏe không?”
Anh lắc đầu, giọng nói u buồn: “Không sao.”
Hồi lâu sau anh mới ngẩng đầu lên, nhưng không để cô nhìn thấy khuôn mặt mình. Anh mở cửa xuống xe, dựa người vào đầu xe rồi nói với cô: “Xin lỗi,tôi hút điếu thuốc đã.”
Sau khi đến bệnh viện nhận bệnh án về, Thư Mạn ở lại nhà Tiểu Đường trú một đêm.Vừa lúc chồng cô ấy cũng đi công tác ở Singapore, trong nhà chỉ có cô và con gái.Từ khi Thư Mạn về Ly Thành dạy đàn, hai người chưa có cơ hội gặp nhau.Tiểu Đường gọi luôn cả Cát Vân tới, cô đích thân xuống bếp làm một nồu lẩu để mọi người cùng ăn.Cát Văn vừa vào cửa đã nổi bật, cả người toàn đồ hiệu, khuôn mặt trang điểm cũng rất mê hoặc lòng người.Tiểu Đường trước nay không bao giờ khách khí với cô em họ này của mình, cộc cằn nói: “Từ sáng đến tối lúc nào cũng giống như yêu tinh ấy, không biết đang dụ dỗ ai.”
Lúc đó, Thư Mạn và Tiểu Đường đã bắt đầu ăn tối.Cát Vân mặt cười nhăn nhở tới bàn ngồi xuống, cầm bát đũa bắt đầu ăn, còn thêm một câu: “Tóm lại không phải dụ dỗ chồng chị là được.”
Tiểu Đường cười mắng: “Con nhóc này miệng lưỡi độc nhỉ?”
Thư Mạn nhìn Cát Vân từ đầu đến chân, cũng tự nhiên hỏi: “Nói đi, dạo này em lại chấm được ai rồi, đừng nói với chị là tiền em tự bỏ ra đấy nhé.”Nói rồi nắm lấy bàn tay cô, chỉ vào chiếc đồng hồ nạm kim cương hiệu Chanel, “Chỉ một chiếc đồng hồ này thôi cũng ngốn cả hai năm tiền lương của em rồi, em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Cát Vân rụt tay lại, đánh trống lảng bằng việc tập trung vào ăn.Bộ dạng khi cô ăn cũng rất nho nhã: “Chuyện này… à, có người tình nguyện tiêu tiền, tại sao em lại từ chối?Cũng không phải là em đòi người ta mua, các chị làm gì mà cứ hỏi như hỏi cung tội phạm thế?Em có phóng hỏa giết người bao giờ đâu…”Nói rồi lại tặc lưỡi, hoàn toàn chẳng nghĩ tới phong thái thục nữ của mình nữa, cô bắt đầu ăn uống rất tự nhiên, uống ừng ực bát vịt hầm mà Tiểu Đường làm, “Wow, ngon quá đi mất! Vừa rồi ở nhà hàng em đúng là chưa được ăn no, chỉ lo làm dáng thôi…”
“Thì ra thục nữ đều là giả cả.”Thư Mạn cười nói.
“Không thì còn cách nào, trước mặt một người đàn ông phong độ, không giả làm thục nữ sẽ bị cười chết mất.”Cát Văn hùng hồn phản biện.
Tiểu Đường gắp miếng đùi vịt vào bát cô em: “Em cứ giả vờ đi, sớm muộn gì cũng có ngày chết đói thì thôi!”
Ăn xong bữa, ba người lại sô pha ngồi nói chuyện, Thư Mạn nhận được tin nhắn từ điện thoại. Cô thoáng chốc ngạc nhiên, là tin nhắn của Đỗ Trường Phong: “Buổi tối có rảnh ra ngoài không?”
Cô nhất thời hoảng hốt, không trả lời.
Qua một lúc lại có tin nhắn mới: “Tôi ở bến sông đợi cô.”
Thư Mạn vẫn không hồi đáp lại, nhưng có chút thất thần, Tiểu Đường thấy thế sinh nghi hỏi: “Hình như có người hẹn cậu, buổi tối ra ngoài sao?”Cát Văn quá giỏi hóng chuyện, vội sán qua: “Ai, ai hẹn chị đấy?”Thư Mạn vội lảng tránh ngay “Em nghĩ ai cũng giống em đấy!Chị không có thói quen ra ngoài vào buổi tối!”
Nhưng đêm nằm trên giường, Thư Mạn lại không tài nào ngủ được. Cô băn khoăn anh ta sẽ không đợi mãi ở bến tàu chứ, bên ngoài đang có gió lớn…Cuối cùng cô vẫn lấy hết can đảm nhắn lại một tin: “Anh về đi, tôi đã ngủ rồi.”Gửi xong tin, Thư Mạn đợi nhưng anh không nhắn lại.Thư Mạn trở mình, cuối cùng dần thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, Thư Mạn ăn sáng ở nhà Tiểu Đường rồi tản bộ ở cầu Mặc Hà, bất ngờ gặp Diệp Quán Ngữ đang đi hóng gió. Cô thấy kì lạ, Diệp Quán Ngữ sao lại xuất hiện ở gần nhà Tiểu Đường, hơn nữa lại đúng lúc Cát Văn tối qua cũng ở nhà Tiểu Đường. Thư Mạn và cô ấy cùng ra ngoài, phát hiện thần thái của Cát Vân khi trông thấy Diệp Quán Ngữ là lạ, lẽ nào họ quen nhau?Cát Vân như né tránh Diệp Quán Ngữ, chỉ chào hỏi qua loa rồi vội vàng lái xe đi.Sự xuất hiện của Diệp Quán Ngữ dù thế nào cũng không nằm ngoài hai chữ “gian thương” đang nổi lên trong đầu Thư Mạn, vì vậy vẻ mặt cô lạnh lùng, không muốn giao du với anh.
Diệp Quán Ngữ lại như rất thân thiết.Lần này là đích thân anh lái xe, anh thò đầu ra ngoài cửa, mắt vẫn đeo kính râm, tươi cười nói với Thư Mạn: “Tiểu Mạn, lên xe đi, tôi mời cô đi uống trà sáng.”
Người đi đường ai cũng ghé mắt lại nhìn.
“Lên xe đi, mọi người đang nhìn kìa.”Anh nhoẻn miệng cười, nhưng vẻ mặt vẫn rất lạnh lẽo.
“Xin lỗi, người ta nhìn xe của anh chứ không phải tôi