Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

g ngủ, cô gái ngốc nghếch bỗng nhiên kêu nóng rồi muốn cởi áo, những hình ảnh nóng bỏng ngày hôm đó xộc thẳng lên não, Lý An Thần bỗng nhớ lại tình cảnh của cô khi gặp anh ở quán bar thành phố T. Anh sợ tới mức vội vàng đặt cô xuống rồi đi ra cửa.
Không phải anh sợ chăm sóc một con ma men uống say như chết, mà là, mà là, sợ sẽ nhìn thấy vẻ đẹp của cô, rồi sẽ suốt ngày không kìm lòng được mà nhớ tới cô. Nhưng mới đặt một chân ra ngoài cửa, cô bỗng gọi một cái tên khiến anh phát cáu.
“Thẩm Cận…”
Giản Ninh, Giản Ninh, em thật không biết xấu hổ, người bế em về phòng, người bảo bọn cho vay nặng lãi thư thả vài ngày cho em là tôi Lý An Thần, là tôi Lý An Thần, không phải cmn Thẩm Cận.
Đêm đó ở nhà Nhan Hoan, thứ mà Lý An Thần khắc sâu trong trí nhớ nhất là món trứng cuộn của Giản Ninh, và cái tên mà cô gọi trong lúc say.
Trứng cuộn rất ngon, tên rất đáng giận.
Rượu chưa thấm vào đâu, anh nằm trên ghế sô-pha trằn trọc, không hiểu sao sau khi nghe cái tên Thẩm Cận này, lòng anh rất hỗn loạn.
Anh ghét hắn vì hắn vô lễ khiêu khích anh, hay là vì nhóc con kia yêu hắn.

Lúc nhận được điện thoại của Tiêu Trạch, Lý An Thần đang ở sân bay, Tiêu Trạch nói: “Giản Ninh phải về thành phố T trả lại tiền vay nặng lãi.”
“Ừ.” Lý An Thần cúi đầu nhìn tấm vé máy bay đi Hồng Kông, nói: “Liên quan gì tới tôi?”
“Không liên quan gì tới cậu, nhưng người mà cậu gọi rất thân mật – Hoan Hoan lo lắng cho cô ấy.”
Lý An Thần có ngốc cũng đoán được tên Tiêu Trạch này đang ghen, khóe miệng anh nhếch lên, hàm răng trắng sáng lộ ra, anh nói: “Này, tôi bảo, có phải cậu thích cái tên để gọi cún đó không, hay là đã thích cô gái gặm táo đó rồi. Bạn yêu à, nếu cậu dám thừa nhận thích cô ấy, bây giờ tôi lập tức bay tới thành phố T.”
Tiêu Trạch hơi ngượng ngùng, “Đừng nói nhảm nữa, bay tới thành phố T đi!”
“Cậu không nói, tôi sẽ không đi! Dù sao nhóc con đó cũng chẳng liên quan gì tới tôi.” Lý An Thần nói những lời trái với lòng mình, thật ra trong lòng anh đang rất nhớ Giản Ninh.
Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng gọi vô ích của Tiêu Trạch: “Lý, An, Thần.”
“Đây!” Tâm tình của Lý An Thần có thể nói là đang rất tốt.
“Đúng là tôi thích cái tên gọi cún đó và thích cả cô gái gặm táo kia đấy.” Tiêu Trạch mất kiên nhẫn nói: “Được chưa, đi thành phố T mau!”
“Được rồi! Bạn yêu, nhóc con đó cứ yên tâm giao cho tôi!”

Giản Ninh vừa ra khỏi nhà ga đã trông thấy Lý An Thần ngồi trên mui chiếc BMW [1'> màu đen, vẫn cứ nhìn cô một cách bình tĩnh như thế. Một chút mừng thầm, không biết từ bao giờ, người đàn ông luôn bị cô xem thường đã chiếm cứ một góc nhỏ trong lòng cô, khiến cô không thể lơ là.
[1'> BMW: hãng xe hơi của Đức.
Chợt nhớ lại tình cảnh lúc Thẩm Cận lái xe lao về phía anh, cũng là tư thế ngồi đó, cũng là thần thái rất đàn ông như vậy.
Giản Ninh quay đầu bước đi, cô sẽ không tưởng bở rằng anh đang chờ mình.
“Nhóc con chết tiệt kia! Không thấy tôi đang đợi em sao?” Giọng nói có vẻ mất hứng của Lý An Thần vang lên sau lưng, trong lòng Giản Ninh bỗng cảm thấy ngọt ngào, cô giả vờ nhăn nhó quay lại, “Đợi tôi làm gì?”
“Đưa em về nhà, giúp em trả tiền, sau đó lại đưa em trở về thành phố C an toàn.”
Giản Ninh nghi hoặc nhìn anh, ánh mắt hiện rõ sự phòng bị khiến Lý An Thần cực kỳ khó chịu, “Tôi nhận sự ủy thác của một người trung gian, yên tâm, tôi không hề có ý gì khác với em.”
“Là ai?” Giản Ninh hỏi.
“Tiêu Trạch.”
“Tiêu Trạch?” Giản Ninh lại càng không hiểu.
“Có một câu nói là yêu ai yêu cả đường đi, biết không?”
Bây giờ thì cô đã hiểu, ngưỡng mộ nói: “Nhan Hoan tốt số thật!”
Lý An Thần châm chọc: “Đội trưởng đội cảnh sát hình sự oai phong lẫm liệt con trai của thị trưởng đại nhân thích em, không phải em cũng tốt số lắm sao!”
Bị nói trúng chỗ đau, Giản Ninh trừng mắt lườm anh, cô bắt một chiếc taxi ngồi vào, nhưng giữa chừng lại bị Lý An Thần ngang ngược kéo xuống.
Trả tiền, thuê lại căn nhà cho cha mẹ, có sự giúp đỡ của Lý An Thần, mọi chuyện giải quyết vô cùng thuận lợi.
Giản Ninh muốn ở lại thành phố T ba ngày, Lý An Thần cũng đành phải nán lại ba ngày cùng cô, bởi vì đã đồng ý với Tiêu Trạch sẽ đưa nhóc con này trở về bình an.
Trong văn phòng làm việc sang trọng của tập đoàn Thịnh Thế, Lý An Thần ngồi trên ghế xoay nhìn dòng người và xe cộ qua lại như thủy triều dưới mặt đất qua cửa sổ thủy tinh.
“Cốc cốc.”
Thư ký đẩy cửa đi vào, “Lý tổng, tối nay có hội nghị thanh niên kiệt xuất của thành phố, đây là thư mời vừa gửi đến.”
Lý An Thần cầm lấy thiếp mời màu xanh mạ vàng xem qua, tùy tiện ném lên mặt bàn, “Lại là mấy buổi xã giao nhàm chán! Biết sẽ có những ai đến không?”
“Tất cả đều là những thanh niên xuất chúng và vài đại diện các công ty, đúng rồi, đội trưởng đội cảnh sát hình sự Thẩm Cận cũng sẽ tham gia.” Nhắc đến Thẩm Cận, đôi mắt của cô thư ký như thể cong thành hai vầng trăng. “Lần trước, anh ấy dũng cảm cầm súng bắt bọn cướp ở cửa hàng chúng ta trông thật là đẹp trai!”
Lý An Thần nhìn bộ dạng mê trai của cô thư ký, lạnh giọn