pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

ấy Lâm Liên Thành mang phụ nữ về nhà. Đây là lần đầu tiên, đã thế lại còn là một cô gái bị mất trí nhớ.
Nhưng ông ta không thể không thừa nhận, dáng dấp vị Yến tiểu thư này vô cùng xinh đẹp, từ gương mặt đến ngũ quan, hoàn mỹ không moi ra khuyết điểm. Nhất là ánh mắt kia, tựa như biết nói, sáng như ánh mặt trời dưới mặt hồ, lấp lánh, tinh tế như sao.
Gần ba tháng trước, Lâm Liên Thành dẫn cô về, hết sức ôn nhu và kiên nhẫn. Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, anh ta đối với cô rất tốt. Trừ những lúc đi công tác nước ngoài, anh ta gần như luôn ở Thượng Hải để chăm sóc cho cô. Quản gia xuất thân chuyên nghiệp, đương nhiên sẽ không hỏi thăm việc riêng tư của ông chủ. Nhưng nhìn đủ loại biểu hiện của Lâm Liên Thành, có lẽ trước đó, có thể nói bọn họ thật sự là cặp đôi hoàn hảo.
Thực tế, đi mua sắm không phải là ý nghĩ nhất thời, Thừa Ảnh chỉ muốn mua chút ít hàng tết, chuẩn bị chào đón năm mới.
“ Việc này không cần em tự làm”. Lâm Liên Thành bảo cô: “ Em cần gì cứ nói trực tiếp với quản gia là được”.
“ Tương cà mắm muối đương nhiên không tới phiên em lo, ở nhà chơi không không phải bận tâm lo nghĩ, chỉ có chút đồ không thể giao cho người khác”.
Lúc này, bọn họ đang đứng trên thang máy của trung tâm mua sắm. Tết nguyên đán đang đến gần, khắp nơi tràn ngập không khí lễ hội, các trung tâm mua sắm lớn gần như quá tải. Thừa Ảnh đi thẳng vào cửa hiệu thời trang nam, thấy Lâm Liên Thành hơi nhướng mày, cô hơi ngượng ngùng cười yếu ớt: “ Em muốn tặng quà năm mới cho anh, hi vọng anh có thể nhận”.
Lâm Liên Thành im lặng, đem nét mặt của cô thu vào đáy mắt.
Nhìn lại, bọn họ đã biết nhau hơn hai mươi năm, nhưng đây là lần đầu tiên, ở trước mặt anh ta, cô để lộ nụ cười tươi tắn như vậy. Một chút bẽn lẽn, một chút lo lắng hồi hộp, một Thừa Ảnh như thế làm cho anh ta có cảm giác vô cùng thú vị, so với các cô gái cùng độ tuổi càng thêm đáng yêu.
Vì thế, anh ta nhẹ nhàng cất cao âm cuối: “ Ồ” một tiếng, nhìn vào mắt cô và hỏi: “ Em định tặng gì cho anh?”.
Cô lập tức hỏi lại: “ Anh thích gì? Em chưa từng tặng quà cho đàn ông”. Nói xong cô mới nhớ ra, đành sửa lại cho đúng: “ Không phải, hẳn là em không nhớ rõ trước kia có tặng quà cho đàn ông hay không”.
“ Không sao, em muốn tặng gì cũng được”.
“ Anh tin tưởng mắt nhìn của em à?”
“ Ừ”. Lâm Liên Thành gật đầu, thoải mái giấu ý cười vào trong mắt. Mắt nhìn của cô từ trước đến nay rất tốt. Trước kia, sinh nhật hàng năm của anh ta, cô thường tự tay chọn quà, giá cả không nhất thiết phải cao nhưng hết sức sáng tạo. Sau này bọn họ thành đôi, cô lại không tặng nữa. Anh ta từng tỏ ra nghi ngờ, kết quả, cô tỏ vẻ vô tội trả lời: “ Cái gì có thể tặng đều đã tặng rồi”.
Anh ta không nhịn được cười xấu xa: “ Vậy cũng được, bây giờ em đã là của anh...”
Hôm nay, một lần nữa nhìn thấy cô đi bộ phía trước quầy hàng của trung tâm mua sắm để chọn lựa quà tặng, Lâm Liên Thành có cảm giác như trải qua mấy đời.
Mất mà được lại.
Mấy tháng nay, mỗi khi nhìn cô, mấy từ đó luôn vô tình nhảy vào tâm trí anh ta. Bởi vì bốn tháng trước, Lâm Liên Thành đã nghĩ rằng, mình sẽ không còn gặp lại Thừa Ảnh. Khi tin tức về chiếc máy bay gặp nạn truyền đến, Lâm Liên Thành gần như là người đầu tiên có được danh sách hành khách. Danh sách được thư ký của Lâm Liên Giang fax đến, tờ giấy A4 như nóng rực nhưng gương mặt vô cùng quen thuộc cùng ba chữ trên đó trong nháy mắt làm máu anh ta như đọng lại.
Anh ta không muốn tin, cũng không thể tin tưởng nhưng vẫn phải sử dụng một số nguồn lực trong nhà, cố gắng để xác nhận danh tính và thân phận của từng nạn nhân. Nhưng khi chiếc máy bay đâm vào vách núi đã nổ tan tành, toàn bộ phi hành đoàn xương cốt không còn.
Không ai biết anh ta đã hối hận biết bao nhiêu, hội hận vì cuối cùng mình đã không giữ cô lại, thậm chí chỉ là một bóng hình. Lúc chia tay ở sân bay, anh ta đã không quay lại liếc nhìn cô lấy một cái.
Cứ như vậy tách ra.
Vĩnh viễn xa cách.
Anh ta vốn cho rằng, nghe chính miệng cô thừa nhận hạnh phúc là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong đời. Tuy nhiên sau đó, Lâm Liên Thành tình nguyện thấy cô hạnh phúc mỹ mãn. Chỉ cần cô vẫn còn sống và khỏe mạnh. Biến cố lớn bỗng xảy ra làm cho nguyện vọng của anh ta trở nên nhỏ bé như thế.
Anh ta chỉ cần cô còn sống.
Sau đó, mấy chục ngày tựa như địa ngục. Anh ta không nhớ nổi mình đã vượt qua như thế nào. Cuối cùng, chỉ biết Lâm Liên Giang gọi điện tới, nói duy nhất một câu: “ Tôi để ý tình hình Thẩm gia, không giống như có tang lễ”.
Tựa như người mù bỗng nhiên thấy được tia sáng.
Không có tang lễ...Điều này có nghĩa là gì?
Lần đầu tiên trong đời, Lâm Liên Thành thỉnh cầu Lâm Liên Giang: “ Giúp em điều tra rõ, được không?”.
Hiếm khi thấy Lâm Liên Giang trong điện thoại im lặng hồi lâu mới nhận lời anh ta: “ Có tin tức tôi sẽ báo cho cậu”.
“ Cảm ơn”. Anh ta nói.
“ Đừng khách sáo”. Giọng nói của Lâm Liên Giang vẫn bình tĩnh vang lên, lại tàn nhẫn nhắc nhở: “ Nhưng cậu không được ôm bất kỳ hi vọng gì”.
Anh ta đương nhiên hiểu. Bất luận may mắn như