Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.

suýt nữa ngã xuống nền nhà, nhưng khi Mộ Thiện đi vào, thần sắc anh như không có chuyện gì xảy ra.
Vào giây phút này, Đinh Hành còn phải chứng kiến cảnh Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu quyến luyến ôm chặt nhau, quên cả sự tồn tại của anh.






Lên đường
Có lẽ ông bác sỹ quân y đúng là người có kinh nghiệm chữa trị vết thương đạn bắn, đến sáng ngày hôm sau, Đinh Hành hạ sốt hoàn toàn. Mộ Thiện thở phào nhẹ nhõm, ba người quyết định lên đường ngay buổi tối hôm đó.
Lúc mười một giờ đêm, Mộ Thiện thay quần áo trong phòng của Buma rồi đi ra phòng khách. Buma ôm miệng cười, ánh mắt hiền hòa. Mộ Thiện nhìn qua gương, không khỏi phì cười. Cô mặc bộ đồ bà thím thùng thình của Buma không khác gì trẻ con diện đồ người lớn. Khi cô ra khỏi phòng, Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đều mỉm cười khi thấy bộ dạng của cô.
Khói thuốc phiện ở trong phòng vẫn chưa bay hết, bọn họ mặc bộ quần áo cũ kỹ, tuy ngồi yên một chỗ nhưng dáng người bọn họ vẫn cao lớn nổi bật. Trên tay Trần Bắc Nghiêu còn cầm điếu thuốc phiện, anh hơi nheo mắt, hai đồng tử sáng lấp lánh. Đinh Hành cũng có có tinh thần hơn mấy ngày trước, anh nói với Mộ Thiện: "Đáng yêu quá."
Mộ Thiện rất hiếm khi được người khác khen là đáng yêu nên cô không mấy lưu tâm. Cô tiến lên đỡ Đinh Hành đứng dậy rồi lấy cây gậy đã chuẩn bị từ trước đưa cho anh. Sau đó cô lại dìu Trần Bắc Nghiêu. Khi Trần Bắc Nghiêu đứng dậy, môi anh vô tình lướt qua tai cô, anh nói nhỏ: "Em rất gợi cảm."
Một khối kiến trúc không lớn lắm hình tròn sừng sững và kiên cố trong bóng đêm, đó là boong ke canh gác bên bờ sông, luồng sáng xuất phát từ nơi đó. Trần Bắc Nghiêu nói nhỏ: "Áp vào bờ!". Mộ Thiện lập tức điều chỉnh phương hướng, con thuyền nhỏ áp vào một bên bờ con sông rộng hơn hai mươi mét. Sau đó con thuyền tiếp tục trôi đi với tốc độ chậm hơn hẳn.
"Dừng lại." Đinh Hành đột ngột lên tiếng, Mộ Thiện lập tức rút tay chèo. Ngọn đèn pha quét qua mặt sông trước mũi con thuyền chưa đến mười mét. Mộ Thiện sợ đến mức toát mồ hôi lạnh. Luồng sáng lại chiếu về bờ bên kia con sông, Đinh Hành và Trần Bắc Nghiêu đồng thời thì thầm: "Đi!". Mộ Thiện tiếp tục chèo thuyền, con thuyền lướt qua cây cầu nhỏ, rời khỏi phạm vi luồng sáng.
Boong ke biến mất trong đêm đen, luồng sáng đáng sợ đó mỗi lúc một xa, tay Mộ Thiện đổ đầy mồ hôi, tay chèo ngày càng trơn tuột. Cô nghĩ, quả nhiên muôn sự tại người, trước đó Buma nói với cô, trên sông có hai trạm gác, cô cảm thấy phía trước mù mịt. Nhưng trạm gác đầu tiên vượt qua tương đối dễ dàng, không đến mức đáng sợ như cô tưởng tượng. Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông, có lẽ họ cũng không thể dự tính trước con đường này nguy hiểm đến mức nào, nhưng họ dám dùng mạng sống đánh cược một phen. Nhờ phẩm chất này, họ mới kiếm được nhiều tiền, mới vươn tới vị trí cao nhất? Cũng có thể khi sinh ra, họ đã thuộc về thế giới cá lớn nuốt cá bé.
Lại đi tiếp hai tiếng đồng hồ, đến gần ba giờ sáng, bọn họ không gặp bất cứ trở ngại nào. Chỉ hai tiếng sau là trời tờ mờ sáng, ba người ngày càng cảnh giác. Mộ Thiện mỏi tay đến mức tê liệt, động tác chèo thuyền không còn chuẩn như trước. Nước sông đột ngột đẩy con thuyền xoay tròn, Mộ Thiện ráng hết sức mới giữ con thuyền đứng lại, điều chỉnh mũi thuyền tiến lên. Đúng lúc này, hai người đàn ông trong khoang thuyền đồng thời nhổm dậy.
"Em nghỉ đi."
"Để tôi."
Hai người đàn ông cùng lên tiếng.
Mộ Thiện đoán sắp đến trạm gác tiếp theo, miễn cưỡng quá sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Cô nói dứt khoát: "Đinh Hành chèo thuyền mười lăm phút rồi lại đổi cho tôi." Trần Bắc Nghiêu dừng lại, Đinh Hành đứng dậy từ từ đi xuống đuôi thuyền, nhận tay chèo từ Mộ Thiện.
Mộ Thiện để Đinh Hành chèo thuyền là xuất phát từ đại cục. Tuy trước đó vết thương của Đinh Hành bị nhiễm trùng nhưng anh chỉ bị trúng một phát đạn, tình trạng thương tích nhẹ hơn Trần Bắc Nghiêu. Hơn nữa đôi chân anh vẫn hoạt động bình thường, nhỡ xảy ra chuyện cũng có thể kịp thời ứng phó.
Thật ra Mộ Thiện không để ý, đây chính là phương thức chung sống của ba người trong những ngày qua. Hai người đàn ông đều là nhân vật hô phong hoán vũ của giới hắc đạo, vậy mà bây giờ mọi việc đều do cô quyết định. Cô bất giác trở thành dầu bôi trơn của hai người đàn ông. Bọn họ đều là người thông minh nên trong lòng hiểu rõ điều này, chỉ có điều cả hai tự nguyện mặc nhận.
Mộ Thiện bò về khoang thuyền, cô cảm thấy hai cánh tay rời khỏi cơ thể, đôi chân cũng tê liệt. Trần Bắc Nghiêu ngồi đối diện cô, một tay anh cầm ống nhòm, tay kia nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay Mộ Thiện. Mộ Thiện dễ chịu đến mức muốn kêu lên, nhưng không dám to tiếng, cô chỉ có thể thở hắt ra tựa người vào mạn thuyền. Trần Bắc Nghiêu quen nhìn cô quật cường độc lập, hiếm có dịp thấy cô mệt mỏi rã rời, lại nghĩ đến chuyện một người phụ nữ trói gà không chặt như cô liên tục chèo thuyền suốt mấy tiếng đồng hồ, tim anh như bị cứa vài nhát.
Ánh trăng chiếu sáng, mặt sông im lìm. Khoảng mười phút sau, chân tay Mộ Thiện dần d