Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342160

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2160 lượt.

hứ?"
Châu Á Trạch xem ra không bị đánh đập hành hạ, chỉ là mắt anh ta có vết bầm tím, cổ áo sơ mi để lộ ra tấm băng trắng, có lẽ từng bị thương.
Anh ta quay đầu về phía Trần Bắc Nghiêu, Trần Bắc Nghiêu vừa vặn nhướng mắt nhìn anh ta. Châu Á Trạch cất giọng nghi hoặc: "Lão đại, anh đem bốn tỷ sáu đi đổi lấy em thật sao?"
Trần Bắc Nghiêu bình thản đáp: "Coi như chú nợ tôi." Ánh mắt anh lấp lánh ý cười.
Châu Á Trạch biết anh nói đùa, anh ta thở dài: "Lần này em đúng là đen đủi không kể đâu cho hết."
Hóa ra hôm đó anh ta đợi ở trạm lính đánh thuê từ sớm, vô tình gặp Tầm đi ngang qua. Lúc đó anh ta dẫn theo mười mấy người, Tầm chỉ có một mình. Anh ta cũng bố trí đám lính đánh thuê đâu vào đấy, anh ta làm sao có thể tha cho Tầm?
Nhưng Tầm quá lợi hại. Sau một hồi giao đấu, Châu Á Trạch và đám thuộc hạ của anh ta đều bị Tầm đánh bại. Thật ra hôm đó Tâm có cuộc gặp gỡ bí mật với tướng quân Quân Mục Lăng, bắt gặp Châu Á Trạch, hắn cũng rất kinh ngạc. Cuối cùng Tầm sợ bị lộ hành tung nên bắt Châu Á Trạch đi.
Chỉ không ngờ việc Châu Á Trạch mất tích làm đảo lộn hoàn toàn kế hoạch của Trần Bắc Nghiêu, mới dẫn đến chuyện Thủ lĩnh bị bắn chết, khiến tướng quân Quân Mục Lăng được lợi. Sau đó Quân Mục Lăng còn dùng Châu Á Trạch uy hiếp đòi tiền Trần Bắc Nghiêu. Cả đời này Châu Á Trạch chưa bao giờ bị tổn thất lớn như vậy, anh ta hận đến mức chỉ muốn lột da uống máu Tầm ngay lập tức.
Việc Trần Bắc Nghiêu quyết định dừng tay và chuộc Châu Á Trạch về khiến anh ta vừa cảm động vừa thất vọng. Một lúc sau, nghe Trần Bắc Nghiêu nói tha cho Tầm, Châu Á Trạch thầm thề độc, nhất định anh ta sẽ tìm cơ hội giết Tầm.






Chiếm hữu triệt để
Xe của Trần Bắc Nghiêu vừa rời khỏi khách sạn Hoa sen, bờ tường bên ngoài phòng VIP có một bóng đen lặng lẽ bám vào cửa sổ.
Trần Bắc Nghiêu đặt phòng ở tầng thứ hai mươi cho Mộ Thiện, tầng trên dưới anh bao trọn, cửa sổ kính như vách núi thẳng đứng, để ngăn chặn người khác tiếp cận. Tất nhiên trong số đó không bao gồm Tầm.
Mộ Thiện vẫn chưa thể đi lại, cô nằm trên giường đọc sách, đột nhiên cửa kính bên cạnh giường có tiếng động nhẹ, sau đó một làn gió lạnh thổi vào.
Mộ Thiện biết bên ngoài cửa sổ có tấm lưới sắt bảo vệ, hơn nữa trước khi đi ngủ cô đã đóng cửa sổ. Động tĩnh này khiến cô sững người trong giây lát. Vừa quay đầu nhìn, cô liền bắt gặp một bóng đen cao lớn ngồi trên cửa sổ, hắn cười ngoác miệng với cô.
Con người Tầm vốn vô pháp vô thiên, chẳng sợ một ai. Thật ra trên đường đến đây hắn cũng có ý định "xử lý" Mộ Thiện. Nhưng nhìn thấy cô bị trúng đạn nằm bẹp gí trên giường, hắn hết cả hứng thú. Hơn nữa, nghĩ đến chuyện bản thân mưu tính suốt mười năm cũng không dám hạ sát Thủ lĩnh, vậy mà người đàn bà trông có vẻ mềm yếu này nổ súng giết chết Thủ lĩnh, hắn hoàn toàn thay đổi cách nhìn về cô, hắn cảm thấy cô rất đặc biệt, từ cốt tủy rất giống hắn.
Có điều Tầm vẫn không thay đổi sắc mặt, hắn đứng dậy từ từ đi đến bên giường: "Cô thích tư thế nào?"
Mộ Thiện nhất thời không hiểu ý: "Anh nói gì cơ?"
"Làm tình." Tầm bắt đầu cởi áo: "Trần Bắc Nghiêu còn nửa tiếng nữa mới về đến đây. Nếu cô không tình nguyện, có thể coi là bị cưỡng hiếp."
Ngữ khí của hắn lơi lả nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc. Từ trước đến nay Mộ Thiện đều cảm thấy tính cách của Tầm kỳ quái, lúc này cô hơi sợ hắn. Cô nghĩ, dù vệ sỹ xông vào đánh không lại hắn nhưng bên cô người đông, chắc không đến nỗi bị hắn giết chết.
"Anh còn tiến lên tôi sẽ gọi bảo vệ." Mặt Mộ Thiện tối sầm.
Tầm ném chiếc áo sơ mi vào ghế sofa, để lộ thân trên vô cùng rắn chắc. Hắn chỉ tay vào vai mình: "Lại đây cắn tôi một miếng đi."
Mộ Thiện rơi vào tình huống dở khóc dở cười. Cô đột nhiên cảm thấy Tầm giống một đứa trẻ, lại giống kẻ điên. Bờ vai của hắn rắn chắc thế kia, bảo cô cắn thế nào chứ?
"Cô không cắn tôi thì tôi cắn cô." Tầm giống một con báo to lớn, hắn đột ngột nhanh như tia chớp giơ tay kẹp cổ Mộ Thiện. Mộ Thiện không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cổ họng bị thít chặt.
Tầm dạng chân quỳ trên giường rồi đẩy Mộ Thiện nằm xuống. Ánh mắt hắn đầy vẻ trêu chọc, khi mặt hắn áp sát mặt Mộ Thiện, ý cười bỗng dưng biến mất, thần sắc hắn trở nên u ám.
"Cô vẫn xinh đẹp như ngày nào." Tầm cúi sát xuống Mộ Thiện.
Mộ Thiện đau nhói nhưng bị hắn bịt miệng, không thể kêu thành tiếng. Hắn quả nhiên cắn mạnh vào cổ Mộ Thiện rồi thoắt một cái nhảy xuống giường.
Mộ Thiện không nhìn thấy vết cắn trên cổ, nhưng bắt gặp vẻ hài lòng trên mặt hắn, cô biết vết răng chắc chắn rất sâu. Cô vô cùng tức giận nhưng không thể nhúc nhích. Lúc này, Tầm nhặt áo sơmi trên ghế sofa vắt lên vai.
"Trần Bắc Nghiêu quá thâm hiểm, cô nên đá anh ta thì hơn." Tầm đột nhiên lên tiếng.
"Chẳng liên quan gì đến anh."
Hắn nhìn cô từ trên cao: "Thật ra Tướng quân của chúng tôi không tồi. Một ngày nào đó Trần Bắc Nghiêu bỏ mạng, cô có thể đi theo Tướng quân."
Mộ Thiện không thèm đáp lời hắn.
Tầm thấy Mộ Thiện trước sau chỉ biết đến Trần Bắc Nghi


Old school Easter eggs.