XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.

r>Mộ Thiện kể một hồi, thanh âm cô nhỏ dần, cô mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Trần Bắc Nghiêu nhìn cô, anh cảm thấy rất hổ thẹn, nhưng sự hổ thẹn này không khiến anh nghĩ đến chuyện buông tay, mà chỉ làm anh càng muốn yêu thương chiều chuộng cô hơn.
Gương mặt bình thản của cô như bông hoa dưới ánh đèn, từng đường nét trên khuôn mặt cô trong mắt anh đều hoàn hảo đến mức không thể tưởng tượng nổi. Mỗi lần nhìn cô là trái tim anh rung động, anh càng muốn tiến lại gần, càng muốn chiếm hữu cô, muốn cô thuộc về anh một cách triệt để.
Anh nghĩ, thế nào mới gọi là triệt để? Kết hôn, sinh con? Có được thể xác và trái tim cô?
Không, mãi mãi không đủ.
Chỉ có là người phụ nữ của anh, sống với anh đến già đến chết, một ngày cũng không được thiếu, đó mới là sự chiếm hữu triệt để.






Không đủ
Đối với Mộ Thiện, trở về thành phố Lâm như quay về chốn nhân gian.
Máy bay hạ cánh xuống đường băng quen thuộc, hành khách ở bên ngoài vội vàng đi lại, sắc trời thành phố Lâm lạnh lẽo, không ẩm ướt nóng bức như vùng nhiệt đới, cũng không còn xuất hiện biển hoa anh túc đỏ rực mênh mông, Mộ Thiện thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Mộ Thiện vẫn chưa thể ngồi lâu, xe vừa đến nhà, Trần Bắc Nghiêu liền bế cô lên gác đặt xuống giường. Việc đầu tiên cô cần làm là gọi điện cho bố mẹ.
Cuộc điện thoại về nhà không mấy vui vẻ. Dù Trần Bắc Nghiêu rất chu đáo, trước khi đi Tam giác vàng anh đã gọi cho bố mẹ cô, thông báo cô phải đi Mỹ giao lưu học tập, nhưng ai ngờ chớp mắt đã hai tháng trôi qua.
Người nhân viên ở đầu kia tỏ ra kinh ngạc: "Giám đốc Mộ, thư ký của Trần tổng đi cùng anh ta đến công ty. Hơn nữa Trần tổng còn mở cuộc họp qua điện thoại với bọn em, anh ấy nói công ty gặp bất cứ chuyện gì, Trần thị đều tương trợ. Anh ấy còn nói sức khỏe chị không tốt, bảo chúng em yên tâm làm việc. Chúng em nghĩ Trần thị là công ty lớn, anh ấy lại là vị hôn phu của chị, anh ấy đã nói như vậy, chúng em làm sao dám nghi ngờ? Giám đốc Mộ, chị không có bầu thật đấy chứ? Mọi người còn nói Trần tổng giấu chị đi..."
Mộ Thiện im lặng trong giây lát, cô giải thích chỉ là bị ốm phải nằm viện. Cô tập hợp toàn bộ nhân viên, mở cuộc họp đơn giản qua điện thoại. Cô xin lỗi tất cả mọi người, nói đợi khỏe hẳn sẽ quay lại công ty làm việc. Mọi người đều quan tâm, cho biết sẽ đến thăm Mộ Thiện.
Cúp điện thoại, trong lòng Mộ Thiện rất cảm động. Cô nghĩ thầm, tình hình lúc đó vô cùng nguy cấp, vậy mà Trần Bắc Nghiêu vẫn chú ý đến những việc cỏn con này. Cô thật sự thấy mệt mỏi thay anh.
Vết thương của Trần Bắc Nghiêu hồi phục nhanh, tuy anh chưa đến công ty làm việc nhưng ban ngày hầu như anh không rời khỏi thư phòng. Lúc ăn trưa, Mộ Thiện không nhịn được nhìn anh chăm chú, từ khi về đây anh vô cùng bận rộn, điện thoại không ngớt, đến ăn cơm cũng không được yên thân. Khó khăn lắm mới buông điện thoại, bắt gặp ánh mắt quan tâm của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Sao lại nhìn anh?"
"Anh vẫn chưa lành hẳn, đừng để mệt mỏi quá."
Kể từ lúc hai người gặp lại, trừ quãng thời gian ở Tam giác vàng, cô chưa bao giờ dịu dàng, ân cần như vậy. Tim Trần Bắc Nghiêu rung lên, anh bất giác nghĩ thầm, cô thể hiện thái độ quan tâm đến anh, chắc cô sẽ không rời xa anh.
Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Đều là những cuộc điện thoại buộc phải nghe. Buổi chiều bác sỹ đến tháo chỉ cho em, anh sẽ tắt điện thoại."
Mộ Thiện nghỉ ngơi điều trị ở Bangkok một thời gian, vết thương hồi phục không tồi. Buổi chiều bác sỹ đến kiểm tra cho cô tỉ mỉ và tháo băng. Vết thương đã khép miệng, trên bụng cô lưu lại vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa mờ.
Bác sỹ dặn Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện, vết thương của cô cần quan sát thêm một thời gian, không thể vận động kịch liệt, ăn uống cần chú ý một số thứ. Trần Bắc Nghiêu tiễn bác sỹ ra cửa, anh trò chuyện với bác sỹ khoảng mười phút mới quay về phòng.
Đúng lúc anh vào phòng, Mộ Thiện đang vén váy ngủ, nhìn chằm chằm vào vết sẹo hồng hồng trên bụng cô, cô cười: "Em chưa bao giờ nghĩ, trong cuộc đời này lại có lần bị trúng đạn." Sau khi thốt ra câu này, cô hơi sững người, hình như trước đây cô từng nói một câu tương tự. Đúng rồi, cô đã nhớ ra, cô từng nói với Diệp Vi Nông, cô không bao giờ có thể tưởng tượng cô đi phá thai ở tuổi vị thành niên.
Hình như trong cuộc đời này, mọi hành vi "chệch đường ray" của cô đều liên quan đến anh. Hơn thế nữa đều do cô cam tâm tình nguyện, không một lời oán trách.
Trần Bắc Nghiêu ngồi xuống giường. Anh luôn cảm thấy từng tấc da thịt trên thân thể cô đều đẹp mê hồn. Bây giờ trên vùng bụng phẳng lì với làn da trơn láng của cô, vết sẹo nhỏ rõ ràng phá hỏng hình ảnh hoàn hảo như ngọc đó. Nhưng nghĩ đến chuyện cô bị thương là vì anh, vết thương mãi mãi lưu lại trên cơ thể của cô. Anh rất đau lòng, đồng thời cảm thấy vết sẹo đó cũng rất đẹp đẽ.
Anh cố nhẫn nhịn nhưng không kiềm chế nổi, anh giơ tay vuốt ve vết sẹo. Lúc ngón tay lạnh lẽo của anh chạm vào da Mộ Thiện, cô hơi run rẩy. Trần Bắc Nghiêu nhướng mắt nhìn cô,