Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.

guyện vi liên lý chi"
("Tại thiên nguyện tác tỷ dực điểu, tại địa nguyện vi liên lý chi": một câu thơ của Bạch Cư Dị, ý nói hay người yêu nhau nguyện làm một đôi chim bay trên bầu trời, dưới đất nguyện làm cây liền cành)
Mộ Thiện bật cười: "Đâu phải là kết hôn, năm mới ai lại viết câu này."
Trần Bắc Nghiêu nói nhỏ: "Nghĩ đến thì viết."
Mộ Thiện đỏ mặt.
Trần Bắc Nghiêu một tay kéo cô vào lòng, trong đầu anh đột nhiên bật ra câu bối, anh liền đưa ngọn bút lông: "Tiễn tuổi cũ trong tiếng pháo nổ, ngắm người mới dưới ngọn hoa đăng."
Sau khi dán câu đối, hai người ăn tối rồi ngồi ngoài phòng khách xem chương trình đón giao thừa trên truyền hình. Mặc dù vô vị nhưng cũng có thể giết thời gian. Xem một lúc, Trần Bắc Nghiêu bắt đầu hôn Mộ Thiện, hôn đến mức đầu óc cô ngất ngây, làm gì còn tâm trí xem tivi. Trần Bắc Nghiêu ôm chặt Mộ Thiện trong lòng, từng tấc da thịt cô anh đều hôn một lượt. Chỉ là điều kiện sức khỏe không cho phép nên anh buộc phải dừng lại. Mộ Thiện có cảm giác toàn thân cô bốc cháy, người nóng đến mức đổ đầy mồ hôi giữa mùa đông giá rét.
Đêm mỗi lúc một khuya, tiếng pháo ngày càng một dồn dập. Trần Bắc Nghiêu áo xống lộn xộn tựa người vào thành ghế sofa. Mộ Thiện ngồi trong lòng anh, váy ngủ của cô bị kéo xuống tận đùi. Bên ngoài cửa sổ, pháo hoa đủ loại màu sắc thắp sáng bầu trời. Mộ Thiện đứng lên đi đến bên cửa sổ, cô cảm thấy cảnh tượng trước mắt đẹp không thể tả.
Trần Bắc Nghiêu lên tiếng: "Chúng ta cũng đi đốt."
Trong nhà xe có rất nhiều pháo hoa. Trần Bắc Nghiêu cầm tay Mộ Thiện đi vào nhà xe lấy pháo, anh chọn mấy thùng lớn nhất bê ra ngoài. Trước cổng biệt thự có bãi đất rộng trống không. Trần Bắc Nghiêu đặt thùng pháo hoa xuống nền đá, Mộ Thiện trốn dưới mái hiên. Sau khi anh châm lửa, một tiếng "phụt" lớn vang lên, quả pháo bay vút lên bầu trời rồi nổ tung như một bông hoa.
Trần Bắc Nghiêu lại đốt thêm hai quả khác, hình dạng khác nhau. Khi pháo bắn lên trời, nó nở bung thành đóa hoa nhiều tầng lớp với đủ loại màu sắc xanh đỏ tím vàng.
Trong đêm tối lạnh lẽo, Trần Bắc Nghiêu như một cậu bé. Anh châm lửa rồi lập tức chạy đến bên Mộ Thiện. Cảnh tượng này khiến cô cảm thấy trong lòng rất ấm áp.
Anh ôm vai cô ngồi trên bậc thang cùng ngắm pháo hoa trên trời. Mộ Thiện cầm chiếc bật lửa trên tay anh: "Em cũng muốn đốt."
Khi nói câu này, ngữ khí của cô ngọt ngào, lộ vẻ nũng nịu. Trần Bắc Nghiêu ngây người nhìn cô, anh mỉm cười: "Em vẫn không thể chạy, anh không yên tâm."
"Một lần thôi mà, chẳng sao đâu. Bác sỹ dặn em phải vận động mới có lợi cho việc hồi phục."
Trần Bắc Nghiêu gật đầu đứng dậy, anh lấy một thùng pháo đặt ở giữa bãi đất, sau đó anh quay về bên Mộ Thiện. Mộ Thiện hưng phấn đứng dậy, cô vừa định bước đi, đột nhiên bị anh bế lên.
"Anh..."
"Chúng ta cùng đốt."
"Làm gì có ai như vậy?" Mộ Thiện khóc dở mếu dở. Không đợi cô phản kháng, Trần Bắc Nghiêu đi hai ba bước tới nơi đặt thùng pháo. Anh từ từ ngồi xuống, Mộ Thiện quay đầu nhìn thùng pháo, tìm thấy ngòi nổ, cô cẩn thận để bật lửa lại gần. Sau khi châm ngòi nổ, Mộ Thiện lập tức ôm chặt cổ Trần Bắc Nghiêu, anh chạy nhanh về dưới mái hiên nhưng không chịu thả cô xuống đất.
Một bông hoa cực lớn màu đỏ rực nở rộ trên bầu trời, nhưng Mộ Thiện không có cơ hội xem pháo hoa do chính tay cô đốt, bởi vì Trần Bắc Nghiêu cúi đầu đặt một nụ hôn mãnh liệt lên môi cô.
Xung quanh tiếng pháo ngày càng rộn rã, từ trong nhà vọng ra giọng nói đầy xúc động của người chủ trì chương trình đón giao thừa trên truyền hình: "Năm bốn ba hai một! Chúc mừng năm mới!"
Trần Bắc Nghiêu rời khỏi môi Mộ Thiện, anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói khàn khàn của anh vang lên bên tai cô: "Thiện Thiện, ba năm không đủ, vĩnh viễn không đủ."






Quyết định
Nhiều lúc Mộ Thiện nghĩ, thật ra Trần Bắc Nghiêu luôn nhân nhượng chiều ý cô. Vì dụ như đêm giao thừa, anh rõ ràng muốn một lời hứa của cô, nhưng cô chỉ đáp: "Để em suy nghĩ." Anh cũng không tức giận mà càng ôm cô chặt hơn.
Trong suốt kỳ nghỉ Tết, hai người dính chặt lấy nhau, ngọt ngào như thủa mới biết yêu.
Thế nhưng lúc nửa đêm, Mộ Thiện thỉnh thoảng vẫn mơ thấy những tên lính bị cô giết chết, thậm chí cô còn mơ thấy cảnh Đinh Mặc Ngôn gục xuống vũng máu. Cô không còn giật mình kinh hãi, nhưng khi tỉnh lại, cô vẫn có cảm giác tê liệt, đau đớn và chán ghét.
Mộ Thiện nghĩ, rõ ràng cô có thể vì anh bất chấp cả mạng sống, câu "em yêu anh" cô chỉ nói ra miệng một lần nhưng trong lòng nhẩm hàng trăm hàng ngàn lần. Vậy mà tại sao khi anh muốn một lời hẹn ước trọn đời trọn kiếp, cô vẫn còn do dự? Rốt cuộc cô muốn gì?
Ông Mộ gật đầu, ông vừa định mở miệng, Trần Bắc Nghiêu quay sang nói với bà Mộ: "Thưa cô chú, nếu cô chú đồng ý, cháu muốn đính hôn với Thiện Thiện trước."
Nghe câu này, cả nhà đều trầm mặc. Bà Mộ lên tiếng phá vỡ không khí im lặng: "Cũng phải, hai đứa đã sống cùng nhau rồi, đính hôn chỉ là hình thức. Lão Mộ, anh nói có đúng không?"
Ông Mộ là người bảo thủ