Tiên Sinh Cách Xa Tôi Một Chút
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2268 lượt.
h ta, bảo anh ta đừng hy vọng viển vông." Mộ Thiện nói: "Anh ta cho cô bao nhiêu tiền? Cô tha cho chúng tôi, chúng tôi sẽ cho cô gấp mười lần."
Tô Ẩn Hạ mỉm cười: "Tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp." Nói đến đây, cô ta chợt nhớ ra người thuê cô ta đã dặn đi dặn lại, không được động đến Mộ Thiện. Trong lúc nóng ruột cô ta suýt hủy hoại danh tiếng của mình. Nghe Mộ Thiện nói, Tô Ẩn Hạ đoán Mộ Thiện và Tầm có mối quan hệ không bình thường, nếu không tại sao Tầm lại tặng Mộ Thiện sợi dây đeo tay? Bây giờ cô ta giết Trần Bắc Nghiêu, có lẽ Tầm sẽ cám ơn cô ta nữa đằng khác.
Nghĩ đến đây, Tô Ẩn Hạ như trút gánh nặng trong lòng. Cô ta lại dán miệng Mộ Thiện và bỏ cô vào trong tủ quần áo. Mộ Thiện không biết bản thân thoát chết trong gang tấc, cô tưởng nữ sát thủ giết chết Trần Bắc Nghiêu rồi quay lại giết cô, trong lòng kinh hãi vô cùng.
Thật ra Mộ Thiện không sợ chết, nhưng nghĩ đến chuyện lát nữa Trần Bắc Nghiêu trở về, anh coi nữ sát thủ là cô...sau đó chết trong tay cô ta, Mộ Thiện không dám nghĩ tiếp.
Tô Ẩn Hạ là sát thủ chuyên nghiệp, cô ta dùng băng dính cuộn quanh người Mộ Thiện vài vòng, khiến cô không thể động đậy, không thể dùng lưng hay chân đập vào thành tủ để phát ra tiếng động. Làm xong những việc này, Tô Ẩn Hạ cười cười, đóng cửa tủ và ngồi xuống giường.
Toàn thân Mộ Thiện bất động, may mà tầm mắt của cô ở đúng khe tủ, có thể miễn cưỡng theo dõi động tĩnh trong phòng. Tô Ẩn Hạ ngồi xuống giường một lúc, cầm quyển sách của Mộ Thiện lật vài trang rồi lại cau mày ném sang một bên. Sau đó cô ta đứng dậy đi sang tủ quần áo ở bên cạnh. Một lúc sau, Tô Ẩn Hạ lại xuất hiện trong tầm nhìn của Mộ Thiện. Lần này cô ta thay bộ váy ngủ của Mộ Thiện, đúng kiểu hai dây để lộ bộ ngực trắng ngần mà Trần Bắc Nghiêu yêu thích.
Mộ Thiện cảm thấy tức ngực.
Chiều mỗi lúc một muộn, người Mộ Thiện ở trạng thái co quắp nên cô vừa đau nhức vừa mệt mỏi. Đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua, toàn thân Mộ Thiện bải hoải rã rời. Khi cô nhìn ra bên ngoài, Tô Ẩn Hạ đã tắt hết đèn trong phòng, cô ta chỉ bật ngọn đèn ở đầu giường, làm cả căn phòng trở nên u tối. Mộ Thiện càng cảm thấy lo lắng, cô chỉ sợ Trần Bắc Nghiêu không nhận ra sự khác biệt giữa hai người.
Dường như phát giác ánh mắt của Mộ Thiện ở trong tủ, Tô Ẩn Hạ đột nhiên quay đầu nhìn về bên này, cô ta nhếch miệng cười rồi nằm xuống giường. Cô ta giơ tay kéo dây áo xuống, để lộ đỉnh đồi đầy đặn trắng ngần. Sau đó Tô Ẩn Hạ cầm quyển sách của Mộ Thiện, nhưng cô ta không đọc sách mà nhìn lên trần nhà, ánh mắt vô cùng phấn khích.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng bước chân vô cùng quen thuộc đối với Mộ Thiện. Trong lòng Mộ Thiện vừa đau đớn vừa sợ hãi, nhưng cô chỉ có thể mở to mắt nhìn cánh cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra, Trần Bắc Nghiêu đi vào.
Tay anh vẫn cầm điện thoại, thần sắc bình thản như thường lệ. Anh nói nhỏ một câu: "Tôi biết rồi, cám ơn" rồi cúp điện thoại. Sau đó anh ngẩng đầu nhìn người phụ nữ nằm trên giường rồi tiến lại gần cô ta.
Nước mắt Mộ Thiện trào ra, tầm nhìn trở nên mơ hồ. Cô thấy Trần Bắc Nghiêu ngồi xuống giường, Tô Ẩn Hạ như con rắn cuốn lấy người anh, cô ta ôm chặt thắt lưng anh, đặt môi lên cổ anh. Trần Bắc Nghiêu giang hai tay ôm eo cô ta, vùi mặt vào mái tóc dài của cô ta hít một hơi sâu như mọi ngày.
Khác biệt
Mộ Thiện ra sức giãy giụa mà không thể nhúc nhích. Cô muốn đập đầu vào thành tủ nhưng bị sợi băng dính dán chặt, đau đến mức chết đi sống lại. Cô muốn nhắm mắt để khỏi chứng kiến cảnh tượng trong phòng nhưng Trần Bắc Nghiêu chỉ cách cô vài mét, anh đang ôm một người phụ nữ khác và đối mặt với nguy hiểm nên cô không cam tâm. Đang lúc bi phẫn, cô đột nhiên nghe thấy giọng nói bình thản của Trần Bắc Nghiêu: "Trên người em hình như có mùi gì?"
Mộ Thiện thở phào, trong lòng dấy lên một tia hy vọng, cô lại nhìn qua khe tủ. Lúc này, Trần Bắc Nghiêu buông người Tô Ẩn Hạ và đứng dậy. Tô Ẩn Hạ hàm hồ hỏi nhỏ: "Sao cơ?"
Trần Bắc Nghiêu nhìn cô ta mỉm cười: "Trên người em có mùi mồ hôi, em đi tắm trước đi." Tô Ẩn Hạ vốn rất cảnh giác, nhưng nghe giọng nói dịu dàng của anh, cô ta nhẹ nhõm hẳn. Hôm nay cô ta đột nhập vào nhà của Trần Bắc Nghiêu, tuy khá bình tĩnh nhưng cô ta cũng không dám lơ là. Tất nhiên cô ta đến đây với mục đích giết người nhưng thấy khí chất và dung mạo Trần Bắc Nghiêu xuất sắc hơn bất cứ người đàn ông cô ta từng gặp, lại nghe nói Trần Bắc Nghiêu có thân thủ rất tốt, cô ta quyết định quyến rũ anh và sẽ ra tay trong lúc hai người mặn nồng. Làm vậy cô ta vừa có thể hoàn thành công việc, lại vừa có thể tận hưởng khoái lạc với trùm xã hội đen nổi tiếng.
Tô Ẩn Hạ nở nụ cười ngọt ngào với Trần Bắc Nghiêu rồi giơ tay cởi váy ngủ. Dưới ánh đèn mờ mờ, thân hình cô ta đầy đặn hấp dẫn không thua kém Mộ Thiện. Mặc dù tự tin sẽ không bị phát hiện nhưng Tô Ẩn Hạ không dám cởi cả quần lót. Cô ta duyên dáng đi vào nhà tắm.
Trên hành lang, mấy vệ sỹ nghe tin dữ vừa vặn chạy tới nơi. Nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện đi ra ngoài, bọn