80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.

Mộ Thiện ngẫm nghĩ, có lẽ lần trước Lý Thành và Bạch An An chạy trốn, bị người của Trương Ngân Thiên truy đuổi, anh ta phải giả chết để che mắt ai đó. Có lẽ lúc bấy giờ Lý Thành đã nhận được sự giúp đỡ từ thế lực đằng sau anh ta nên mới có thể thoát chết trong cuộc đụng độ với người của Trương Ngân Thiên.
"Lý Thành tìm anh à?" Mộ Thiện hỏi.
Trần Bắc Nghiêu biết Mộ Thiện đã đoán ra phần nào, anh vuốt tóc cô, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: "Chính Lý Thành là người gọi điện báo tin cho anh về sự xuất hiện của nữ sát thủ."
Trong lòng Mộ Thiện dấy lên một tia hy vọng, có lẽ Lý Thành vẫn nể tình Trần Bắc Nghiêu.
Trần Bắc Nghiêu nói tiếp: "Cậu ta hẹn anh ngày mai gặp mặt". Đã đến nước này chỉ có thể bình tĩnh quan sát tình hình rồi lựa cách ứng phó. Mộ Thiện ngước nhìn Trần Bắc Nghiêu: "Bất kể xảy ra chuyện gì anh cũng đừng giấu em."
Trần Bắc Nghiêu nghiêm túc gật đầu, coi như nhận lời cô. Thật ra những vụ ám sát trước đó, anh không nói cho Mộ Thiện biết không phải anh cố ý giấu cô, mà dù cô biết cũng chẳng có tác dụng, ngược lại khiến cô càng lo lắng hơn.
Nhưng hôm nay thì khác, đối phương đột nhập vào nhà anh, thậm chí còn ra tay với Mộ Thiện. Anh đối với Mộ Thiện tình nồng ý đậm, tâm linh tương thông nên gặp phải biến cố lớn như vậy, anh không muốn tiếp tục che giấu cô.
Mộ Thiện hôm nay tinh thần căng thẳng, vừa rồi lại cùng Trần Bắc Nghiêu ân ái nên cô không trụ nổi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mặc dù cô còn chưa ăn tối. Trần Bắc Nghiêu ngắm nhìn người phụ nữ trong lòng, cặp lông mày anh giãn ra, khóe miệng nhếch lên. Dáng vẻ của Mộ Thiện trong giấc ngủ rất thư thái an lòng, làm tim anh rung nhẹ.
Trần Bắc Nghiêu mồ côi từ nhỏ, đối với các vụ chém giết không còn xa lạ. Lần này, dù đoán ra Trương Ngân Thiên và Đinh Hành liên thủ ám hại anh nhưng mối hận trong lòng anh không mãnh liệt như trước kia. Ngược lại anh nghĩ, nếu không sớm hoàn lương, kiểu gì cũng sẽ có một ngày phiền phức tìm đến cửa. Nếu Mộ Thiện bị liên lụy, mười Trương Ngân Thiên và Đinh Hành cũng không thể bù đắp. Nghĩ đến đây, ý định tạm thời ra nước ngoài lánh nạn vài năm càng trở nên kiên định hơn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Bắc Nghiêu xuống phòng khách liền nhìn thấy Châu Á Trạch ngồi đợi sẵn. Hai người vào xe ô tô, Châu Á Trạch quay xuống hỏi: "Ngộ nhỡ thằng đó cho người mai phục thì phải làm thế nào?"
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Nếu cậu ta muốn bắt tôi thì sẽ trực tiếp dẫn người đến nhà. Á Trạch, cảnh sát không cần giở thủ đoạn đâu."
Châu Á Trạch ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, anh ta thở dài: "Không biết tên Lý Thành rốt cuộc muốn gì?"
Trần Bắc Nghiêu không trả lời, anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Lúc này Mộ Thiện đã thức giấc, cô đang lặng lẽ đứng bên cửa sổ dõi theo chiếc xe của anh. Dưới ánh nắng của buổi sớm mai, gương mặt cô ngời sáng. Tuy cô đứng yên lặng ở đó nhưng từ người cô vừa toát ra vẻ dịu dàng, lại có nét trầm tĩnh kiên định hiếm gặp ở phụ nữ. Đúng lúc này, ô tô chở Trần Bắc Nghiêu từ từ lăn bánh, chẳng mấy chốc đi ra cổng lớn. Tầm mắt của Trần Bắc Nghiêu chỉ còn lại vườn cây xanh mướt của ngôi biệt thự, bóng dáng Mộ Thiện biến mất hoàn toàn.






Mười năm
Địa điểm gặp mặt Lý Thành là một quán trà ở ngoại ô thành phố.
Tuy cho rằng Lý Thành sẽ không mai phục nhưng Châu Á Trạch vẫn cẩn thận điều người bảo vệ ở vòng ngoài. Trong khi đó, Trần Bắc Nghiêu thản nhiên đi vào quán trà.
Ngọn gió đầu hạ nhẹ nhàng thổi qua, bờ tường ngoài quán trà um tùm cây xanh, trông rất mát mắt. Quán trà rộng lớn buổi sáng sớm không một bóng người. Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch đi sâu vào bên trong, ngay lập tức nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi uống nước ở cái bàn bên cửa sổ. Anh ta mặc áo sơ mi phẳng phiu, gương mặt hơi tiều tụy. Người đàn ông quen thuộc đó chính là Lý Thành, cánh tay phải của Trần Bắc Nghiêu, người đã thiệt mạng cách đây không lâu.
Nghe tiếng bước chân, Lý Thành liền ngẩng đầu. Anh ta vội đứng dậy khi thấy Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch. Anh ta mấp máy môi nhưng không biết phải xưng hô thế nào.
Ngữ khí của Lý Thành thay đổi rõ rệt, anh ta nhấn mạnh từ "các anh", coi như vạch rõ ranh giới địch ta. Châu Á Trạch "hừ" một tiếng còn Trần Bắc Nghiêu vẫn không có biểu hiện nào khác.
Lý Thành từ tốn nói tiếp: "Tôi đã nộp toàn bộ chứng cứ phạm tội của các anh trong năm năm qua lên Công an tỉnh...".
Anh ta mới nói đến đây, Châu Á Trạch tức giận cắt ngang: "Chứng cứ phạm tội? Anh đi theo lão đại năm năm, lão đại là người thế nào anh còn không rõ sao? Mẹ nó, lão đại không hề động đến ma túy, giết người cũng chỉ có mấy tên khốn nạn đáng chết, hơn nữa bị người ức hiếp đến tận cổ mới động thủ. Trước đây anh từng nói gì anh quên rồi à? Anh nói trong cả nước đại khái chỉ có mỗi lão đại của chúng ta, hơn hai trăm cô gái làm việc trong các hộp đêm, không một ai bị cưỡng ép. Bây giờ anh còn nhắc đến chứng cứ phạm tội?"
"Á Trạch!" Trần Bắc Nghiêu nghiêm mặt: "Để chú ấy nói hết đi đã."
Lý Thành tiếp tục lên t