Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
ra khỏi cửa xe ô tô vẫy vẫy, ra hiệu bọn họ đi trước.
Năm chiếc xe lần lượt lăn bánh, chỉ để lại một chiếc đợi Đinh Hành.
Đinh Hành lại bấm số di động một lần nữa, sau một hồi chuông dài, cuối cùng cũng có người bắt máy.
Giọng nói mệt mỏi của Mộ Thiện ở đầu kia vọng tới: “Đinh Hành?”
Đinh Hành hỏi với ngữ điệu đầy cảnh giác: “Em tìm tôi có việc gì?”
Mộ Thiện cất giọng nghi hoặc: “Tôi tìm anh?”
“Em vừa gọi điện thoại cho tôi?”
Mộ Thiện im lặng trong giây lát rồi mở miệng: “Tôi xin lỗi, vừa rồi tôi ngủ quên mất. Có lẽ không cẩn thận đè vào điện thoại bật đúng số của anh”.
Đinh Hành trầm mặc.
Loại chuyện vớ vẩn này trước đây cũng từng xảy ra, anh họ Đinh, thường đứng đầu trong danh bạ điện thoại của nhiều người nên rất dễ bấm nhầm. Nhưng cách xa nhiều ngày, nghe thấy giọng nói mệt mỏi thất thần của Mộ Thiện vì một người đàn ông khác, Đinh Hành phát hiện anh khó chịu hơn anh tưởng tượng nhiều.
“Em đang ở đâu?” Anh cất giọng trầm trầm.
Mộ Thiện im lặng một vài giây: “Bệnh viện”.
Ngữ khí của Đinh Hành hơi thay đổi: “Được, lát nữa tôi sẽ đón em đi ăn tối”
“Không cần đâu Đinh Hành”. Giọng Mộ Thiện lạnh hơn lúc nào hết, cô gọi thẳng tên anh, ngữ khí đầy vẻ xa cách khiến trong lòng Đinh Hành khó chịu vô cùng.
Là vì Trần Bắc Nghiêu?
Đinh Hành cất giọng lãnh đạm không dễ từ chối: “Sáu giờ, đợi tôi”. Sau đó anh lập tức cúp điện thoại.
Mặc dù không vui nhưng giọng nói của cô vẫn khiến anh nhớ lại mùi vị của nụ hôn buổi tối hôm đó.
Nếu cô đã làm trái nguyên tắc trước, vậy thì anh còn có lý do gì không ra tay?
Đinh Hành ngẩng đầu đưa mắt về phía chiếc xe ô tô và định cất bước.
Đúng lúc này, một loạt tiếng nổ ầm ầm như tiếng sấm trên bầu trời vang lên.
Một luồng khí nóng từ phía xa cuộn tới, lều tre như rung lên. Đinh Hành toàn thân cứng đờ, anh nhận ra tiếng nổ đó là thuốc nổ, từ phương hướng của đoàn xe Lữ Triệu Ngôn trên đường quốc lộ.
Đinh Hành chạy nhanh về phía đường quốc lộ. Mấy người đàn ông thò đầu ra khỏi chiếc ô tô đang chờ anh bên lề đường, một người hét lớn: “Đinh thiếu, phía trước xảy ra chuyện rồi!”
Đinh Hành phản ứng nhanh, anh gầm lên: “Xuống xe!”
Mấy thuộc hạ sững sờ, có người lập tức định thần mở cửa xe nhảy xuống.
“Ầm!”, lại một tiếng nổ cực lớn vang lên. Chiếc xe con trước mặt nổ tung và trở thành một quả cầu lửa ngay lập tức, vài người đàn ông vẫn bị mắc kẹt trong xe chìm trong ngọn lửa.
Đinh Hành chỉ cảm thấy một lực đẩy rất mạnh như sóng lớn xô tới, làm anh ngã dúi về phía sau, theo phản xạ hai tay anh ôm chặt bảo vệ đầu. Sau đó, Đinh Hành cảm thấy lưng anh đau buốt, anh lơ mơ nghĩ, cuộc điện thoại của Mộ Thiện đúng lúc cứu mạng anh, liệu có phải tình cờ?
Tiếp đó đầu óc Đinh Hành tê liệt, anh lập tức mất đi tri giác như bị một nhát chày sắt đập mạnh vào đầu.
Anh Bắc Nghiêu (*)
Đinh Hành thật ra chỉ lịm đi vài giây.
Lúc tỉnh lại, anh cảm thấy trong miệng toàn đất cát, lục phủ ngũ tạng như rời khỏi vị trí, đau buốt không thể tả.
Anh cố chịu đựng cơn hoa mắt chóng mặt, từ từ đứng lên. Khi quay người, Đinh Hành nhìn thấy chiếc xe ô tô chỉ còn lại nửa bộ khung, bên trên có xác chết không lành lặn.
“Á…cứu mạng!” Người đàn ông đã nhảy xuống xe nhưng không kịp tránh ra xa toàn thân bị bén lửa, anh ta lăn lộn trên mặt đất miệng la hét ầm ĩ. Đinh Hành thấy vậy lập tức cởi áo comple đập mạnh vào người anh ta.
Đinh Hành lại nhìn vết thương trên người Lữ Triệu Ngôn, với tình hình này chỉ một lúc nữa, máu trong người anh ta sẽ rút sạch sẽ.
Đinh Hành trầm mặc trong giây lát rồi từ từ buông tay khỏi cửa xe.
Một lúc sau, người đàn ông vừa được Đinh Hành dập tắt lửa, cũng chính là tâm phúc của Lữ Triệu Ngôn được hai người khác dìu đi tới, anh ta cất giọng nghèn nghẹn: “Đinh Thiếu! Lão đại ra sao rồi?”
Đinh Hành cúi đầu nhìn Lữ Triệu Ngôn đã tắt thở, anh nghẹn ngào: “Lúc tôi đến nơi, lão đại đã…”
Người đàn ông đó lao đến bên xe khóc rống lên. Đinh Hành quay người đi chỗ khác, viền mắt anh đỏ ửng nhưng thần sắc vô cùng lạnh lùng.
--------------------------
Khi màn đêm buông xuống, Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn tờ lịch. Trần Bắc Nghiêu hôn mê vừa tròn hai mươi ngày. Bác sỹ nói nếu anh không tỉnh lại trong vòng một tháng, cơ hội tỉnh dậy sẽ ngày càng nhỏ, cho đến một ngày anh tắt hơi thở hoàn toàn.
Điều này khiến mấy ngày gần đây Mộ Thiện tỏ ra vô cùng nóng ruột, tâm trạng cô rất tệ nên thỉnh thoảng nổi nóng vô cớ. Nhưng cô không muốn thể hiện tâm trạng sốt ruột ra bên ngoài, cũng không muốn đè nén trong lòng, thế là cô tìm Diệp Vi Nông đi uống rượu.
Buổi tối hôm nay, hai người phụ nữ ngồi ở góc trong cùng của quán bar. Diệp Vi Nông không rời mắt khỏi Mộ Thiện, tuy cô tỏ ra bình thản nhưng đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ mệt mỏi, Diệp Vi Nông bất giác thở dài.
“Cậu cảm thấy hối hận vì không chấp nhận tình yêu của anh ta lúc anh ta còn khỏe mạnh?” Diệp Vi Nông hỏi.
Mộ Thiện từ tốn trả lời: “Một khi tớ đã quyết định sẽ không bao giờ th