XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

rộng chân dài của anh làm anh giống một bóng đen bao phủ lấy cô.
Ban ngày doanh trại rất yên tĩnh và có trật tự, khác hoàn toàn không khí hỗn loạn điên cuồng của buổi đêm. Không biết có phải là ảo giác của cô, số binh lính đi tuần quanh doanh trại tăng lên rất nhiều. Thủ lĩnh rõ ràng có ý đề phòng Trần Bắc Nghiêu.
Mộ Thiện được đưa đến trước một ngôi nhà gỗ nằm bên cạnh nhà của Thủ lĩnh. Người vệ sỹ gõ cửa rồi cùng hai tên lính đứng gác ở bên ngoài.
Mộ Thiện đi vào trong, người đàn ông đứng trước cửa sổ gần như lập tức quay lại.
Bốn mắt nhìn nhau trầm mặc.
Một cảm giác vừa chát vừa ngọt từ tim Mộ Thiện trào ra, giống mạch nước ngầm sâu thẳm len lỏi khắp người cô. Mọi cảnh vật mờ dần, chỉ còn lại thân hình cao lớn của anh.
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng bình thường, tay áo xắn lên cao. Hai cánh tay buông thõng, hơi giang ra như chỉ một giây sau sẽ ôm cô vào lòng.
Mới ba bốn ngày không gặp, gương mặt anh vô cùng tiều tụy. Viền mắt thâm quầng, dưới cằm còn có vệt râu chưa cạo sạch, rõ ràng anh một thời gian dài không chợp mắt.
Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, gương mặt tuấn tú như ngọc của Trần Bắc Nghiêu hiện lên ý cười. Rồi anh sải bước rộng, gấp gáp tiến lại gần.
Thậm chí Mộ Thiện còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo của anh, đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Khóe mắt Mộ Thiện cay cay.
Mấy chục giây sau, Trần Bắc Nghiêu mới buông lỏng người cô, nhưng hai tay anh vẫn ôm eo cô, không cho cô rời khỏi vòng tay của anh.
Mộ Thiện ngẩng mặt nhìn anh, mỉm cười.
Khóe mắt Trần Bắc Nghiêu cũng lộ ra ý cười, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Mộ Thiện.
Không cần bất cứ lời nói nào, anh nắm chặt tay cô, đưa cô ra khỏi phòng.
Đây là lần đầu tiên Mộ Thiện xuất hiện ý nghĩ, ở Tam giác vàng đáng sợ này, dù xảy ra bất cứ chuyện gì, dù sống hay chết, cô cũng sẽ tin tưởng anh, đi theo anh, thậm chí cố gắng bảo vệ anh trong khả năng của cô.
Bởi vì con đường phía trước mờ mịt nên một bước cũng không xa rời.
Lần thứ hai đặt chân vào phòng khách của Thủ lĩnh, Mộ Thiện nhìn thấy nhiều gương mặt quen thuộc. Đó là hai tâm phúc của Trần Bắc Nghiêu, mấy tay sát thủ có thân thủ rất tốt. Nhưng nhóm người này đối diện với đội quân vũ trang cả ngàn người của tập đoàn ma túy thì chẳng khác nào muối bỏ bể.
Mộ Thiện phát hiện Châu Á Trạch và Lý Thành không có mặt ở đây. Điều đó khiến cô càng có lòng tin vào Trần Bắc Nghiêu, anh nhất định có kế hoạch riêng đối với bọn họ, vì vậy anh mới tỏ ra hết sức bình thản.
Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện đợi mấy phút, Thủ lĩnh cùng một số thuộc hạ của ông ta đi vào phòng. Tầm không xuất hiện, Đinh Hành cũng mất dạng.
Vừa nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, gương mặt Thủ lĩnh hiện lên nụ cười vui vẻ. Phiên dịch ở bên cạnh cũng mỉm cười: "Thủ lĩnh nói rất vui khi Trần tiên sinh hạ cố đến đây. Trần tiên sinh là người bạn Trung Quốc mà Thủ lĩnh tán thưởng nhất."
"Thủ lĩnh quá lời rồi". Trần Bắc Nghiêu đáp lại.
Hai bên ngồi vào vị trí. Trần Bắc Nghiêu lấy một tập tài liệu từ tay tâm phúc đưa cho phiên dịch ngồi bên cạnh Thủ lĩnh.
Người phiên dịch giở ra xem rồi đưa cho Thủ lĩnh, anh ta ghé tai Thủ lĩnh nói thì thầm điều gì đó. Thủ lĩnh lặng lẽ nhìn Trần Bắc Nghiêu, ánh mắt đầy ý cười nhưng thần sắc không thay đổi.
"Đây là giấy phép kinh doanh tàu bè trên tám tuyến đường thủy của thành phố Lâm, và quyền sử dụng ba mươi con tàu". Trần Bắc Nghiêu cất giọng bình thản.
Thủ lĩnh trầm mặc trong giây lát rồi mở miệng: "Trần tiên sinh, thứ lỗi tôi nói thẳng, cậu đưa cho tôi những thứ này là muốn từ chối hợp tác với chúng tôi sao?"
"Không, hoàn toàn ngược lại. Đây là quà gặp mặt, là thành ý của tôi đối với việc hợp tác trong tương lai". Trần Bắc Nghiêu nói.
Mộ Thiện giật mình, nhìn gương mặt nghiêng trầm tĩnh của Trần Bắc Nghiêu lúc này, cô nhất thời không đoán ra ý đồ của anh.
Thủ lĩnh có vẻ bất ngờ trước món quà gặp mặt lớn như vậy, ông ta im lặng trong giây lát rồi mỉm cười: "Vậy tôi nên tặng lại Trần tiên sinh quà gặp gì bây giờ?"
Trần Bắc Nghiêu ôm vai Mộ Thiện: "Bạn gái tôi bị bắt cóc ở Hongkong, may có Thủ lĩnh ra tay cứu giúp, cho đến hôm nay cô ấy vẫn an toàn, để cô ấy về bên tôi coi như quà gặp mặt của Thủ lĩnh."
Thủ lĩnh đưa mắt nhìn Mộ Thiện: "Trần tiên sinh khách sáo quá. Vậy chúng ta bàn chuyện làm ăn nhé. Tổng giám đốc của Đạt Lịch có mối quan hệ gần gũi với tôi, anh ta rất muốn hợp tác với Trần tiên sinh. Không hiểu tại sao cậu lại từ chối món lợi nhuận lớn mà bao người mơ cũng không được?"
Thủ lĩnh nhấn mạnh câu cuối cùng, dù ông ta nói bằng tiếng Thái nhưng cũng khiến người khác cảm thấy một sự uy hiếp từ trong ngữ điệu nhẹ nhàng đó.
Trần Bắc Nghiêu không né tránh ánh mắt sắc bén của Thủ lĩnh, anh cười cười: "Lợi nhuận sớm muộn gì cũng kiếm được. Tôi không buôn bán ma túy, chẳng phải vì tôi là người tốt, mà có vụ làm ăn càng đáng đầu tư hơn."
Thủ lĩnh trầm mặc một vài giây, ông ta nhếch mép cười: "Tôi biết cậu là mãnh hổ trên thị trường tài chính. Tôi cũng có tài sản ủy thác đầu tư bên Thụy Sĩ. Tuy nhiên, tôi vẫn thích kinh doa