Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.

mười bảy tuổi, giống người đàn ông ngồi trước cây đàn dương cầm độc tấu bản nhạc "Castle in the Sky" trên tầng cao nhất tòa nhà Dung Thái, bóng dáng anh lúc nào cũng lạnh lẽo, cô độc như vậy.
Hóa ra dù anh thâm hiểm cỡ nào, anh cũng nghĩ cho cô trước tiên.
Mộ Thiện ngẩng đầu, phía trước là một dòng suối, nước chảy róc rách, cảnh tượng êm ả yên lành, phảng phất như hình ảnh đẫm máu vừa rồi đã cách rất xa, như anh và cô cách hai thế kỷ.
Mộ Thiện đột nhiên dừng bước
Khu rừng rậm yên tĩnh lạ thường, tiếng súng không biết im bặt từ lúc nào.
Cuộc chiến đã kết thúc?
Trần Bắc Nghiêu bảo cô trốn thoát, sau đó cầm tiền chuộc anh về. Nhưng nếu anh có thể sống sót, Lý Thành cũng làm được việc đó chứ chẳng cần đến cô.
Người vệ sỹ và tay lính đánh thuê nghi hoặc dừng bước. Bọn họ đều ngây người khi bắt gặp bộ mặt lạnh lẽo đến đáng sợ của Mộ Thiện.
"Quay về chỗ cũ!" Mộ Thiện từ từ mở miệng, ngữ khí vô cùng kiên quyết.






Cùng chết
Khu vực giao chiến mỗi lúc một gần, người lính đánh thuê kiến nghị Mộ Thiện leo lên sườn núi, từ địa thế cao tiếp cận khu rừng đó.
Cách khoảng hai trăm mét, do ở trên cao nên Mộ Thiện có thể nhìn thấy những tảng đá lớn vừa rồi, chỉ là nơi đó không còn một bóng người.
Đúng lúc này, một loạt đạn vang lên, Mộ Thiện và hai người đàn ông giật mình vội nằm phủ phục xuống đất.
Sau đó, bọn họ nghe thấy có người hét lên một câu bằng tiếng Thái.
Trần Bắc Nghiêu đang ở đâu?
Mộ Thiện tiếp tục dùng ống nhòm tìm kiếm Trần Bắc Nghiêu, cô căng thẳng đến mức hô hấp khó khăn.
Cô lia ống nhòm hết chỗ này đến chỗ khác nhưng không hề thấy bóng dáng Trần Bắc Nghiêu.
Anh đang ở đâu?
Anh ở đằng kia!
Đó là hai tảng đá lớn tựa vào nhau tạo thành một góc chéo, Trần Bắc Nghiêu ẩn nấp ở một góc. Qua ống nhòm, Mộ Thiện thấy gương mặt anh tái mét, vai áo anh nhuộm thành màu đỏ tươi, bãi cỏ xung quanh cũng toàn máu là máu.
Anh bị trúng đạn rồi!
Trần Bắc Nghiêu đang tựa người vào tảng đá. Anh ngẩng đầu, hơi thở có vẻ nặng nhọc. Sau một khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi, anh hít một hơi sâu rồi đột ngột xoay người, giơ súng nhả đạn về phía khu rừng rậm.
"A..." Một tiếng thét thảm thiết vang lên, lá cây lay động, một tên lính từ lùm cây ngã xuống đất bất động.
Anh lại giải quyết thêm một tên nữa.
"Tôi qua bên đó giúp ông chủ." Người vệ sỹ bên cạnh Mộ Thiện nói nhỏ.
Mộ Thiện buông ống nhòm, lắc đầu.
Mộ Thiện dõi theo phương hướng của Trần Bắc Nghiêu, giọng nói của cô hơi run run: "Xung quanh đây có nhiều xác chết như vậy, đối phương chắc chắn cũng bị tiêu diệt gần hết. Nếu không, một mình anh ấy chẳng thể cầm cự đến bây giờ. Bây giờ các anh mà chạy qua bên đó sẽ dễ rơi vào tầm ngắm của đối phương. Một khi viện binh của đối phương tới nơi, các anh sẽ không thoát nổi đâu."
Hai người đàn ông im lặng.
Giọng nói lạnh lẽo của Mộ Thiện tiếp tục vang lên: "Bọn chúng không biết đến sự tồn tại của chúng ta. Các anh hãy vòng lên núi ra đằng sau đối phương và ...giải quyết bọn chúng".
"Chị dâu! Một mình chị ở lại đây..." Người vệ sỹ lưỡng lự.
"Đi nhanh lên!". Mộ Thiện cất cao giọng.
Hai người đàn ông nhìn cô chằm chằm, gương mặt cô như phủ một lớp băng, nghiêm nghị đến mức không thể mạo phạm. Họ nhìn nhau rồi lom khom trèo lên núi.
Năm phút sau.
Mộ Thiện hồi hộp nắm chặt ống nhòm, cô thấy Trần Bắc Nghiêu nhắm mắt tựa vào tảng đá, sắc mặt anh ngày càng khó coi.
Lúc này, tiếng súng chấm dứt hoàn toàn. Cả khu rừng trở lại bầu không khí yên tĩnh chết chóc, Mộ Thiện có thể nghe thấy tiếng thở của cô.
Người vệ sỹ và tay lính đánh thuê đã giải quyết đám binh sỹ hay chưa? Cô không biết. Đối phương chết hết hay chưa? Cô cũng không rõ.
Phía trước không có bất cứ động tĩnh nào. Mộ Thiện suy đoán chỉ có hai khả năng: hoặc là hai bên đều mất mạng, hoặc là vệ sỹ và người lính đánh thuê đã bị tiêu diệt, còn đối phương bị thương nặng, chúng đang chờ viện binh tới.
Bất luận rơi vào tình thế nào, Mộ Thiện biết cô không thể tiếp tục chờ đợi.
Mộ Thiện nắm chặt khẩu súng, đây là lần đầu tiên trong đời cô đụng đến súng. Cô cúi thấp người, dẫm xuống lá cây và cỏ ướt, từng bước tiến lại gần Trần Bắc Nghiêu.
Khoảng cách giữa cô và anh ngày càng rút ngắn.
Mộ Thiện thậm chí có thể nhìn rõ gương mặt trắng bệch của anh, anh đang nhắm mắt, không biết là hôn mê bất tỉnh hay chỉ tạm thời nghỉ ngơi.
Khi còn cách Trần Bắc Nghiêu mười mấy mét, Mộ Thiện phát hiện cây cối xung quanh cô thưa thớt, cô dễ trở thành mục tiêu của đối phương, vì vậy cô nằm dán mình xuống đất, từ từ bò qua chỗ anh.
Phát giác ra tiếng động bất thường, Trần Bắc Nghiêu vội mở mắt, nhìn thấy Mộ Thiện, ánh mắt anh vô cùng kinh ngạc.
Mấy bước cuối cùng, Mộ Thiện gần như lao đến trước mặt anh. Anh cúi đầu nhìn cô, khóe mắt ẩn hiện ý cười bất lực.
"Đi thôi!" Mộ Thiện bỏ súng vào túi áo, giơ tay đỡ anh.
Trọng lượng một nửa cơ thể Trần Bắc Nghiêu đè xuống người Mộ Thiện, nhưng anh vẫn có thể gắng gượng đứng dậ