Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
không dám chạm vào. Lần đầu tiên trong đời Trần Bắc Nghiêu không giơ tay ôm cô vào lòng. Đây là nụ hôn đầu của Mộ Thiện và anh sau nhiều ngày xa cách, hơn nữa lại là cô chủ động. Dục vọng vừa được cô khơi gợi bùng phát mãnh liệt, đầu lưỡi của anh vô cùng mạnh mẽ, như muốn nuốt cô vào bụng.
Mộ Thiện chiều theo ý anh, một lúc lâu sau cô mới rời khỏi môi anh. Bốn mắt nhìn nhau, cô phát hiện gương mặt Trần Bắc Nghiêu hơi ửng đỏ, khóe mắt anh tràn ngập ý cười. Điều này khiến trong lòng Mộ Thiện vô cùng dễ chịu.
Cô bê chậu nước đứng dậy, Trần Bắc Nghiêu như nghĩ ra điều gì đó, anh đột ngột lên tiếng: "Em còn làm gì nữa?"
Mộ Thiện ngớ người, ngập ngừng nói: "Em nhờ Buma, tức bà chủ nhà Thái Lan giúp đỡ, nhưng bà ấy không chịu, cho bao nhiêu tiền cũng không chịu."
"...Để anh ta tự giải quyết."
"Anh thử tự mình lau xem có được không?" Mộ Thiện nói nhẽ.
Trần Bắc Nghiêu á khẩu, hoàn toàn không thể phản bác. Anh chỉ có thể nằm im nhìn cô đi ra ngoài, nhìn bắp chân trắng muốt của cô xuất hiện ở phía bên kia tấm vải.
Hình bóng trên tấm vải lay động.
Trước đó, từ đầu đến cuối cuộc trò chuyện giữa Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu, Đinh Hành không bỏ sót một từ, anh không hề mở miệng. Lúc này khi cô bình thản cởi áo lau người cho anh, anh mới mỉm cười: "Thiện Thiện, em đúng là thiên thần."
Mộ Thiện cảm thấy lời nói của Đinh Hành có ý gì đó nhưng cô nhất thời không nghĩ ra.
Mộ Thiện rất nhanh lau sạch người Đinh Hành. Tuy cô không hầu hạ triệt để như Trần Bắc Nghiêu, chỉ lau qua hai chân anh nhưng Đinh Hành cũng có phản ứng.
Cũng khó trách Đinh Hành. Khi cô gái bản thân cảm mến chạm vào từng tấc da của mình, thử hỏi có người đàn ông nào nhịn được?
Mộ Thiện lặng lẽ tiếp tục công việc, Đinh Hành không rời mắt khỏi cô. Ở một bên tấm vải chỉ có hơi thở nặng nề của hai người.
Đúng lúc này, tấm vải được vén lên, Trần Bắc Nghiêu nhìn qua bằng ánh mắt bình tĩnh.
"Thiện Thiện, lấy cho anh chai nước."
Đinh Hành không để ý đến Trần Bắc Nghiêu, anh gối hai tay vào sau gáy, hai chân duỗi thẳng, như thưởng thức từng động tác, từng biểu hiện của Mộ Thiện, đồng thời không che dấu phản ứng trung thực của bản thân.
"Vâng." Mộ Thiện đáp lời, cô vừa vặn vệ sinh xong người Đinh Hành nên đứng dậy bưng chậu nước đi ra ngoài cửa.
Trần Bắc Nghiêu dõi theo bóng lưng cô, anh thả tay, tấm vải lại buông xuống.
Lãnh địa
Một ngày "trời yên biển lặng" cuối cùng cũng trôi qua. Sáng sớm ngày hôm sau, Mộ Thiện có gặt hái bất ngờ.
Bởi vì ít nhiều vẫn còn dè chừng bà chủ nhà Buma nên ban đêm, Mộ Thiện ngủ không sâu lắm. Hôm sau khi trời mới tờ mờ sáng, phòng khách có tiếng động lịch kịch, cô liền thức dậy đi ra ngoài. Buma địu một cái sọt lớn, chuẩn bị rời khỏi nhà.
Sau một hồi hỏi thăm, Mộ Thiện nghe nói một sơn cốc cách làng này chừng hai cây số hôm nay có buổi chợ phiên. Những người buôn bán trên thị trấn sẽ đổ về chợ phiên bán đồ dùng thiết yếu. Trong lòng Mộ Thiện dấy lên tia hy vọng, có lẽ cô sẽ tìm ra cách liên lạc với Lý Thành.
Hai người đàn ông vẫn chưa tỉnh, Mộ Thiện không yên tâm khi để họ ở cùng nhau. Mang súng theo người sẽ không an toàn, để lại nhà cho bất cứ người nào càng không an toàn. Ngẫm đi nghĩ lại, cô giấu khẩu súng vào đống quần áo, để lại tờ giấy nhắn tin cho Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành rồi cùng Buma lên đường.
Người lính gật đầu, anh ta lại hỏi tỉ mỉ thông tin về Mộ Thiện, như tên tuổi, quê quán. Mộ Thiện bịa một cái tên giả, nói là người Bắc Kinh". Người lính hỏi xong thu khẩu súng lại: "Bây giờ các ngả đường bị phong tỏa rồi, chị đừng đi lung tung. Vài ngày nữa đường xá thông rồi chị đến chỗ tôi đăng ký, tôi sẽ đưa chị rời khỏi đây."
Mộ Thiện thấy anh ta còn trẻ nên mới bịa chuyện, không ngờ anh ta tin ngay, còn hứa sẽ đưa cô đi khỏi nơi này. Cô cất giọng cảm kích: "Cám ơn cậu." Mộ Thiện lại một lần nữa có cảm nhận sâu sắc, trong khu vực các băng nhóm ma túy cát cứ vẫn tồn tại những người dân tốt bụng.
Người lính cười cười, để lộ hàm răng trắng lóa. Anh ta lại hỏi: "Tôi nghe nói con gái đại lục rất hung dữ, nhìn chị có thấy gì đâu?" Anh ta lớn lên ở Thái Lan, từ "hung dữ" tất nhiên là so với phụ nữ Thái Lan.
Nhìn gương mặt chấc phác của người lính, Mộ Thiện đột nhiên nhớ tới những binh sỹ gục ngã trước mũi súng của cô hôm nào. Liệu có một ngày trong tương lai, chàng trai trẻ này cũng chết ở đâu đó như đám binh sỹ kia?
Đây là rốt cuộc là thế đạo gì?
Cô lên tiếng: "Hôm nào rảnh rỗi hoan nghênh cậu đến Trung Quốc chơi, tôi sẽ làm hướng dẫn miễn phí."
"Thật không?"
Mộ Thiện gật đầu và cho người lính số điện thoại của cô ở Trung Quốc. Cô nghĩ cho anh ta số điện thoại chắc sẽ không nguy hiểm. Có lẽ bị cảm động bởi sự chân thành của Mộ Thiện, người lính tháo trên cổ áo tấm huy hiệu hình ngôi sao nền trắng viền đỏ, trịnh trọng đặt vào tay Mộ Thiện.
"Nếu có người hỏi, chị hãy cho họ xem cái này."
"Cám ơn cậu, rất cám ơn cậu."
Khi Mộ Thiện ngỏ ý muốn gọi nhờ điện thoại, người l