Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1083 lượt.
àn rồi nhắm mắt dựa vào ghế trầm tư một lúc.
Điện thoại chợt đổ chuông, Vu Sính Đình trở mình nhìn, màn hình không hiện số mà chỉ có ba chữ “Số hạn chế”.
Cô nghi hoặc nhận điện thoại: “A lô?”
“Là anh, Phùng Mộ Huân đây.”
“Phùng Mộ Huân, là anh à? Sao điện thoại của tôi lại không hiện số?” Vu Sính Đình nghe đầu dây bên kia hình như có tiếng gió thổi vù vù, truyền đến tai cô thì không rõ ràng cho lắm.
Phùng Mộ Huân cười cười, tiếng nói trầm thấp: “Anh đang ở chỗ huấn luyện. Điện thoại không mang bên người nhưng vẫn có công cụ liên lạc chuyên dụng, sợ em quên anh nên gọi điện hỏi thăm chút thôi.” Phùng Mộ Huân giải thích lý do một cách đơn giản, anh cũng không muốn nói tỉ mỉ với cô vì có nhiều chuyện thuộc về phạm trù cơ mật. Dừng trong chốc lát, dường như cảm thấy giọng nói Vu Sính Đình có gì đó khác thường, anh nhíu mày hỏi: “Sính Đình, em sao vậy? Nếu có chuyện gì, em có thể nói với anh.”
Vu Sính Đình cười khổ, hình như mỗi lần cô chật vật trong chuyện tình cảm, Phùng Mộ Huân sẽ xuất hiện.
Cô hít một hơi, nắm chặt điện thoại nói lời cảm kích: “Tôi không sao. Anh chuyên tâm huấn luyện đi.”
Phùng Mộ Huân ngẫm nghĩ một lát rồi mới đáp: “Anh cúp điện thoại trước, em tự chăm sóc cho mình nhé.”
Về đến nhà, Vu Sính Đình vào thẳng phòng ngủ lôi hết đồ liên quan đến Hứa Diễn Thần ra. Trong ngăn kéo có thư hồi trước Hứa Diễn Thần viết cho cô, có ảnh chụp chung của hai người, có vé vào cổng buổi biểu diễn ca nhạc. Cô thu dọn lại xong liền nhờ mẹ tìm một cái hòm, để toàn bộ đồ liên quan đến Hứa Diễn Thần vào trong, định tìm một lúc thích hợp sẽ đem đi vứt.
Cô không muốn nhìn thấy mấy thứ này để rồi lại nhớ đến Hứa Diễn Thần. Hà cớ gì mà trong mối tình này, Hứa Diễn Thần có thể tùy ý kiểm soát, thôi là thôi, mà cô lại không làm được? Cô vốn vẫn còn có chút ảo tưởng với tình cảm của hai người, nhưng qua cuộc nói chuyện với Quan Hân Nhiên, cô đã cắt đứt mọi tia hy vọng giữa mình và Hứa Diễn Thần. Nếu hai người ở bên nhau mà chỉ gây tổn thương cho nhau, thì tốt hơn là sớm chấm dứt. Đau lâu dài không bằng đau chốc lát.
Phùng Mộ Huân ở lại nơi huấn luyện nửa tháng xong mới về thành phố. Xuống máy bay tại sân bay quân dụng Thông Châu ở vịnh Trương Gia Loan, sau khi đến đơn vị báo cáo, anh không đến công ty tìm Vu Sính Đình, mà nhận lời Vu Hàn Sinh đến nhà họ ăn cơm.
Liêu Hải Lâm thấy Phùng Mộ Huân đến thì rất vui mừng. Bà cùng cô giúp việc đi siêu thị mua thức ăn về làm một bữa thật lớn để đãi anh.
Bình thường hơn sáu giờ là Vu Sính Đình về đến nhà, nhưng phải giám định thêm mấy món đá quý của vài khách hàng ở buổi đấu giá nên giờ mới vội vàng về. Về đến nhà, cô nhìn thấy Vu Hàn Sinh và Phùng Mộ Huân đang nói chuyện trong phòng khách.
Khẩu khí của Phùng Mộ Huân rất ôn hòa, cách nói chuyện cũng đúng mực, thật khiến cô không thể từ chối được.
Vu Sính Đình nghe nói còn có người khác liền nghĩ thầm, nếu Phùng Mộ Huân đã nói vậy rồi thì cô cũng chẳng có lý do để từ chối, đành phải ngại ngùng nhìn anh rồi gật đầu: “Cũng được, dù sao đã lâu rồi không đi đâu chơi.”
***
Hôm nay thời tiết khá đẹp, bầu trời quang đãng, hai người cùng nhau đến câu lạc bộ cưỡi ngựa. Nơi này có núi có sông, cỏ cây tươi tốt, không khí trong lành, khung cảnh thật sự rất yên bình.
Vu Sính Đình vừa nhìn thấy phong cảnh ở đây liền thở phào nhẹ nhõm một hơi. Quả nhiên là ra ngoài thả lỏng một chút sẽ thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, không cần cả ngày phiền lòng vì nhiều chuyện rối tinh rối mù, không có sự trói buộc của công việc. Cô đang nghĩ xem đã bao lâu rồi mình mới được thư giãn như thế này.
Xa xa, Phùng Nghị và Tiền Bội Bội đã mặc đồ cưỡi ngựa, tự dắt ngựa đi về phía hai người họ. Lúc này, Phùng Nghị liền cố ý cười với Phùng Mộ Huân và nói: “Anh, hai người đến rồi à?” Phùng Nghị nói xong liền gật đầu với Vu Sính Đình thay cho lời chào.
Vu Sính Đình nhìn Tiền Bội Bội và hỏi với vẻ nghi hoặc: “Hai người cậu?” Lúc cô còn đang kinh ngạc vì sao Tiền Bội Bội lại ở đây thì Tiền Bội Bội đã kéo cô sang một bên, nhỏ giọng nói: “Không được hỏi tớ đã xảy ra chuyện gì, tớ nghe Phùng Nghị nói cậu đến nên mới đến. Cũng may hắn không lừa tớ, nếu không tớ sẽ cho hắn đẹp mặt.” Đoạn cuối câu, Tiền Bội Bội gần như là nghiến răng nghiến lợi nói.
“Cậu với anh ta bắt đầu rồi hả?”
Tiền Bội Bội lập tức phủ nhận: “Bắt đầu cái gì mà bắt đầu, còn chả thèm biết bát tự thế nào ấy. Sính Đình, không nói chuyện với cậu nữa, tớ ra cưỡi ngựa vài vòng đây.”
Nói đến cưỡi ngựa, Vu Sính Đình và Tiền Bội Bội đã từng thử mấy lần, cô cũng đã từng học bài bản. Sau này cô ít đến câu lạc bộ cưỡi ngựa, vì Hứa Diễn Thần không thích môn vận động này nên cô không biết đi cùng ai.
Thay xong bộ đồ cưỡi ngựa, Phùng Mộ Huân chọn cho Vu Sính Đình một con ngựa hiền lành. Lúc ra đến sân, Phùng Nghị và Tiền Bội Bội đã chạy được vài vòng rồi.
Sau khi lên ngựa, hai người đi song song, đôi mắt Phùng Mộ Huân vẫn dõi theo cô. Bất chợt, Vu Sính Đình quay ra cười với anh: “Anh nhìn