Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.
Đình cơ hội từ chối.
Vu Sính Đình thu lại ý cười: “Phùng Mộ Huân, anh biết tôi mới chấm dứt một mối quan hệ, chẳng lẽ anh không để ý một chút nào đến quá khứ của tôi và Hứa Diễn Thần?”
Phùng Mộ Huân hé miệng cười, đáp lại bằng giọng lạnh nhạt: “Ai mà không có quá khứ, em không cho anh cơ hội, sao lại chắc là hai chúng ta không thích hợp?”
Giọng điệu điềm tĩnh này khiến Vu Sính Đình có một ảo giác, có lẽ người đàn ông trước mặt đây không thật sự thích cô, mà chỉ xuất phát từ bản tính của đàn ông.
Thời gian này, gần như ngày nào Liêu Hải Lâm cũng nghĩ ra việc cho Vu Sính Đình làm, thậm chí Vu Hàn Sinh cũng thường nói chen vào vài câu.
Việc Vu Hàn Sinh nhờ Phùng Mộ Huân làm, hầu như đều ổn thỏa cả. Sau khi đạt được thắng lợi ở cuộc đấu thầu lần trước, ông lại có ý định bắt tay vào thu mua một xí nghiệp may mặc.
Sau bữa ăn, Liêu Hải Lâm lại bắt đầu nói: “Mẹ thật sự cảm thấy con với Mộ Huân quá hợp, vừa khiến bố mẹ yên tâm, mà quan trọng hơn là bác Phùng rất thích con, có cái gì quan trọng hơn so với việc được bố mẹ hài lòng chứ, con có được gả qua đấy cũng không sợ chịu thiệt. Con muốn lấy chồng xa, mẹ không cho đâu. Chuyện của Hứa Diễn Thần ấy, quên nhanh đi, phải biết nắm bắt cơ hội trước mắt.”
Vu Sính Đình nghe thấy mẹ nhắc đến Hứa Diễn Thần thì không nhịn được: “Mẹ, mẹ đi xa quá rồi đấy, con còn chưa qua lại với anh ta mà mẹ đã định thay con lo liệu việc kết hôn rồi.”
“Đây là chuyện sớm muộn thôi, con chờ được, nhưng Mộ Huân không chờ được. Nó để ý đến con, bố mẹ đều nhận ra, nó bận bao nhiêu việc trong đơn vị nhưng vẫn không quên đến nhà mình, tại vì nó muốn gặp con. Hơn nữa hai đứa đã quen nhau từ nhỏ rồi, giờ con cũng đã hai lăm rồi, không nhanh nhanh tính chuyện yêu đương đi thì hai ba năm nữa lại thấy lãng phí thời gian ra.”
Lúc này, Phùng Mộ Huân trầm ngâm một lát rồi nói: “Có cần anh xuống giải thích với cậu ta không?”
Vu Sính Đình nhìn về phía trước, cắn răng trả lời bằng giọng lạnh nhạt: “Không cần đâu. Chuyện của tôi và anh ta cứ để tôi tự mình giải quyết đi, hơn nữa cũng chia tay rồi, tôi không cần phải giải thích gì với anh ấy cả, với lại tôi không làm chuyện gì đáng xấu hổ hết.”
Sau khi Vu Sính Đình xuống xe, Phùng Mộ Huân vẫn đưa ánh mắt lo lắng nhìn cô, một lát sau mới khởi động xe rời đi.
Hứa Diễn Thần đứng dưới ngọn đèn đường, nhìn cô không dời mắt. Lát sau, anh ta đặt một câu hỏi khó hiểu: “Gọi điện thoại, em không nghe, người vừa rồi trên xe là ai? Sao đi vội thế, chẳng lẽ em không định giới thiệu với anh?”
Khẩu khí của Hứa Diễn Thần rõ ràng chứa ý miệt thị, càng giống như là thẩm vấn kẻ ngoại tình vậy.
Thấy dáng vẻ luống cuống của Vu Sính Đình, anh ta càng khẳng định cho suy nghĩ của mình hơn. Mục đích Hứa Diễn Thần đến đây hôm nay là muốn giải thích với Vu Sính Đình. Lần trước, không phải là anh ta bảo Quan Hân Nhiên đòi số tiền kia, lại càng không muốn để Vu Sính Đình hiểu lầm mình và Quan Hân Nhiên có gì. Dù sao cũng bên nhau bao lâu nay, anh ta không muốn đến lúc kết thúc mà vẫn mang theo nỗi oán hận. Nhưng thật không ngờ, điều đầu tiên anh ta nhìn thấy lại là cảnh tượng kia, thấy cô bên cạnh Phùng Mộ Huân. Lần trước nhìn thấy họ, anh ta không có dũng khí để vạch trần, lại chỉ sợ là mình nghĩ ngợi nhiều, nhưng lần này thì anh ta đã tóm được đúng lúc.
Vu Sính Đình thở dài, không muốn cãi cọ với anh ta thêm: “Em vừa đến nhà hát với mẹ, điện thoại để chế độ im lặng, anh đến tìm em có việc gì?”
Hứa Diễn Thần không nghe được lời phản bác hợp lý: “Không có việc gì thì không thể đến tìm em?”
Vu Sính Đình nhìn thấy ánh mắt đen thẫm của Hứa Diễn Thần, nghe được giọng điệu châm chọc, cô biết chắc anh ta đang hiểu lầm nên nhẫn nại giải thích: “Hứa Diễn Thần, rốt cuộc anh bị làm sao thế? Em và anh ấy thuận đường nên về cùng nhau. Anh dùng cái giọng điệu quở trách ấy là sao chứ?”
Hứa Diễn Thần cười cười, “Về cùng anh ta, dù sao hai người cũng đâu phải là lần đầu dính lấy nhau, thật tốt, hôm nay vừa vui với tình mới lại vừa gặp được tình cũ. Tôi biết cô ở bên hắn lâu rồi, nói đi, hai người bên nhau bao lâu rồi? Cuối cùng tôi cũng biết được sự thật. Vốn không phải do vụ cãi cọ lần trước giữa chúng ta đúng không?”
“Hứa Diễn Thần, anh nói linh tinh cái gì thế? Nói bằng cái giọng gì thế? Mà chuyện của tôi liên quan gì đến anh sao? Anh đã từng quan tâm chưa? Hôm nay anh đứng ở đây chỉ trích tôi, anh có ý gì?”
Lúc này, Hứa Diễn Thần vừa cười với cô vừa vỗ tay, liên tục gật đầu: “Được, không liên quan đến tôi, cô vội vàng phủi sạch sẽ với tôi như vậy, thì ra là cô đã sớm theo hắn rồi, chẳng trách hôm đấy hai người vừa cười vừa nói, haiz…Vu Sính Đình, cô thật khiến tôi thất vọng.”
Vu Sính Đình bị lời nói của Hứa Diễn Thần làm cho tức giận đến mức không nói nổi. Cô không ngờ Hứa Diễn Thần lại hiểu lầm cô và Phùng Mộ Huân, vội phản bác: “Hứa Diễn Thần, anh lại phát điên cái gì đấy? Tôi thật sự không muốn giải thích với anh, chẳng còn ý nghĩ gì cả. Có điều, tôi muốn anh biết rõ