Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/467 lượt.

i với người nhà lại mệt mỏi, phí sức như thế.
Vũ Chính ở trong thư phòng, mắt nhìn về phía khung cửa sổ thủy tinh. Bên ngoài cửa sổ thủy tinh là vườn hoa đang mờ mịt trong cơn mưa cùng phong cảnh phía xa xa. Anh dường như không phải đang ngắm nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ mà phảng phất như đang suy nghĩ gì đó, lại như không hề suy nghĩ gì, chỉ đơn thuần là đang sững sờ.
Bước chân của Hinh Ý nhẹ nhàng, đi đến phía sau anh, cúi người, hai tay lướt qua bờ vai anh rồi đi đến trước ngực vòng tay ôm anh, tựa đầu lên vai của anh hỏi: “Nghĩ cái gì mà nhập tâm như vậy?”
“Anh đang nghĩ, mùa xuân mà cũng mưa lớn như mùa hè vậy, không phải nói mưa xuân như tơ sao?”
“Không bằng em gọi nói với mẹ hôm nay chúng ta không sang nữa, thời tiết xấu như vậy.” Mấy ngày nay đều mưa dầm, cô phát hiện buổi tối Vũ Chính ngủ không được ngon, lúc đang ngủ thường xuyên cau mày. Vừa nói cô vừa đặt tay lên vai anh mát xa.
“Anh không có yếu ớt như vậy, mới một cơn mưa đã không thể ra ngoài được nha? Hơn nữa người lớn bên kia cũng đã chờ nửa ngày, sao có thể gọi một cú điện thoại qua từ chối được?” anh đè lại bàn tay nóng bỏng của cô bên vai trái, ý bảo cô không cần căng thẳng.
“Tay sao lại lạnh như vậy hả?” cô vội vàng đi lấy túi chườm nóng ra đặt trên lòng bàn tay anh, khuôn mặt không thể giấu được vẻ lo lắng.
Chiếc Maybach 62s trong làn mưa tiến về nhà họ Lâm, đi vào vườn hoa, vững vàng dừng lại trước hành lang.
Biệt thự của Lâm gia mang kiến trúc châu Âu, trước cửa lớn có vài bậc thang. Hộ lý ngồi ở ghế phụ đã xuống xe trước đẩy xe lăn đến trước cửa lớn, sau đó lại đi đến ghế sau cõng Vũ Chính qua.
Vũ Chính mặc một bộ đồ tây màu đen hiệu H-Huntsman của Anh, cả người toát ra một hơi thở vô cùng trầm ổn, khí chất phi phàm.
Lái xe cũng xuống xe mở cửa cho Hinh Ý.
Hôm nay cô mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen hiệu Channel, chiếc váy dạ hội màu đen làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô, xương quai xanh lạnh buốt mang theo một đường cong tuyệt mĩ, tăng thêm một chút gợi cảm cùng hấp dẫn, không hề giảm đi một chút xinh đẹp nào.
Cô đi tới bậc thang đứng bên cạnh Vũ Chính, cẩn thận giúp anh vuốt phẳng những nếp nhăn. Lúc nhận lấy chiếc chăn lông định đắp lên chân cho Vũ Chính, anh dùng tay ngăn lại, nhàn nhạt nói: “Trong phòng có hệ thống lò sưởi.”
Hinh Ý dừng lại một chút, muốn nói gì nhưng cuối cùng lại không nói ra mà chỉ giúp anh đi vào trong sảnh lớn.
Thật ra thì Hinh Ý muốn nói: “Trong nhà đã mở hệ thống sưởi hơi, ngón tay anh không phải vẫn lạnh buốt như vậy sao.” Nhưng mà cô hiểu rõ anh, hiểu rõ tính cách của Vũ Chính.
Trong sảnh lớn, tiếng Lâm mẹ và chị gái cô Phương Nghi trò chuyện với nhau rất vui vẻ, trong góc sảnh lớn đều là người nhà họ Lâm và nhà họ Phương, cả trai lẫn gái đều ăn mặc đẹp đẽ, vô cùng náo nhiệt.
Nghe thấy quản gia nói bọn họ đã đến, mỗi người đều mang theo một ánh mắt khác nhau nhìn về hướng vợ chồng Giang Vũ Chính đang đi tới.
Trong những ánh mắt này, có ngạc nhiên, có khinh miệt, hơn nữa còn có dò xét. Dò xét xem vị con rể của nhà họ Lâm này rốt cuộc có năng lực giúp cho Lâm thị vượt qua nguy cơ này hay không.
“Mẹ, trở về lâu như vậy mới về đây thăm mọi người, là con không đúng.” Vũ Chính mở miệng trước.
“Cái đứa nhỏ này, nhìn xem, sao lại gầy như vậy. Sức khỏe là quan trọng nhất nha!” Lâm mẹ nắm tay Vũ Chính thương tiếc nói.
Sau khi bắt chuyện từng người xong, Hinh Ý giúp Vũ Chính đi vào thư phòng của ba.
Thật ra thì trong sảnh lớn mọi người còn muốn nói thêm vài câu với Vũ Chính, nhưng mà vẫn chưa nói đến đề tài chính thì vị con rể của nhà họ Lâm này lại nói đã lâu không trò chuyện với ba rồi, nhất định phải đi hỏi thăm ba vợ trước.
Trước khi tiến vào thang máy đi đến thư phòng lầu hai, Hinh Ý hỏi Vũ Chính: “Rất phiền, phải không? Em đã sớm cảm thấy không hợp ý rồi, ứng phó với bọn họ còn mệt mỏi hơn cả đi làm.”
Vũ Chính cười cười, “Có thể nói là, thật ra thì em cũng có điểm giống như bọn họ.” Đều muốn biết anh sẽ thu dọn tàn cuộc như thế nào.
Cô thấp giọng đền mức ngay cả mình còn không thể nghe thấy tiếng mình nói: “Em đã nói sẽ luôn tin tưởng anh mà.”
Không nghĩ tới anh cũng nghe được, cũng thấp giọng thì thầm: “Anh biết mà.”
“Ba, chúng con về thăm ba đây!” Hinh Ý vừa đến hành lang đã gây náo động thư phòng, cô ở trước mặt ba mình lại càng giống như một đứa trẻ.
Cửa thư phòng không có khóa