Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/464 lượt.
hôm nay là do mẹ tự tay xuống bếp nấu đấy.”
Sau khi cô xoay đầu nhỏ giọng nói với Vũ Chính: “Anh cũng mệt rồi phải không.”
Hai người đều nhìn vào mắt đối phương, dịu dàng đến chảy nước.
“Aizz, nói một tràng thì ra là đau lòng cho chồng mình. Đúng là con gái gả đi rồi thì như bát nước đã hắt đi nha, ngay cả ba mình cũng quên luôn nha.” Lâm Đạt Bình chua xót nói.
“Chưa quên, con vĩnh viễn là con gái nhà họ Lâm.” Cô thấp giọng, vô cùng nghiêm túc nói.
Hai người đàn ông kia đều đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cô.
Bữa tiệc tối thật ra thì vẫn giống như trước đây, cũng chỉ nhàm chán mà ứng phó với bà con thân thích. Đây lại càng giống như một buổi họp báo đưa tin của chính phủ, các vấn đề đều xoay quanh chuyện tại sao lại gặp tai nạn ngoài ý muốn ở Pháp? Sức khỏe hiện giờ đã khôi phục lại chưa? Một lần nữa dẫn đến chủ đều Giang thị có bị gặp trở ngại gì không? Có ý kiến gì về việc giải quyết vấn đề tài chính của hạng mục hợp tác của Giang thị và Lâm thị cùng tập đoàn JL không?
Hinh Ý nhìn thấy Vũ Chính trả lời mấy người kia giờ đang lộ ra một chút mệt mỏi, tuy lo lắng cho sức khỏe của anh, nhưng mà cũng không lên tiếng nói giúp. Cô là vợ của Vũ Chính, nhưng đồng thời cũng là con gái nhà họ Lâm, cô không thể chỉ quan tâm đến một mình anh.
Cuối cùng lúc đẩy anh ra khỏi phòng khách lớn của nhà họ Lâm, nhìn thấy anh dường như đã ngồi không vững nữa, lòng cô không thể nhịn được mà đau đớn.
Sau khi lên xe, lúc giúp anh đắp tấm chăn lông lên, anh nhắm mắt lại như đang ngủ. Hinh Ý ngồi sau làm chỗ dựa cho anh, để cho đầu anh tựa lên vai mình, tay ôm eo của anh, nhẹ nhàng mát xa.
Hai người nằm trên giường, thật chẳng còn muốn làm gì nữa, mệt mỏi ôm lấy đối phương, cảm nhận nhiệt độ truyền đến từ thân thể của đối phương.
Chẳng qua chỉ là một bữa tiệc gia đình bình thường lại làm cho Hinh Ý cảm thấy như kiệt sức, trong lòng có cảm giác khó chịu không nói nên lời, bốc lên đến tận ngực.
Vũ Chính cúi đầu nhìn Hinh Ý lười biếng rúc vào trong lồng ngực của mình, hôn khẽ lên đỉnh đầu cô.
Hinh Ý cười nhẹ nhàng bấm vào cánh tay Vũ Chính, trêu ghẹo hỏi: “Nói, vừa rồi lúc đánh cờ với ba trong thư phòng đã nói những chuyện gì? Hôm nay những lời nói chua xót của ba muốn trêu ghẹo em.”
“Ba nói anh không cần quá lương thiện, để cho không bị em bắt nạt.” Anh cũng xấu xa trả lời.
“Anh mà lương thiện thì trên đời này không còn ai ác nữa rồi. Anh mà bị bắt nạt thì trên đời này không còn ai bị áp bức nữa rồi.” Tay cô hơi dùng lực nhéo anh.
“A~~~” anh bị đau la lên, “Đây không phải là đang bắt nạt anh sao?”
“Em đang bắt nạt anh đó, ai bảo hôm nay anh để em ở lại đại sảnh một mình?” Hinh Ý muốn điên đầu vì những người cô dì kia của cô, trò chuyện được vài câu thì đã đi vào “chủ đề chính”. Ai nấy đều khách sáo nói chuyện.
“Anh biết em mệt mỏi, anh thành tâm nhận sai được chưa? Vợ à, anh sai rồi, em phạt anh đi. Nhanh lên, anh đợi không được nữa.”
“Anh đừng có mà lộn xộn, ngủ đi… tay không được sờ lung tung… dám cử động nữa em sẽ sang phòng khách ngủ…”
Thử
Trong thư phòng của biệt thự nhà họ Giang.
Ánh mắt của Giang Vũ Tuyên, chị hai của Giang Vũ Minh không chút cảm xúc nhìn Lâm Đạt Quảng, sắc mặt âm hiểm gần như chảy nước.
“Qua vài ngày nữa Vũ Chính sẽ ra tay, hiện tại ông ở trong Lâm thị còn nắm chắc được bao nhiêu phần?”
“Trong hạng mục với JL lần trước Lâm thị cũng chịu thiệt hại rất lớn, hiện tại có người đang điên cuồng thừa dịp này mà thu mua một số cổ phần khá lớn của Lâm thị, tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Hiện tại trong tay tôi nắm giữ cũng không bao nhiêu.” Lâm Đạt Quảng thấp giọng chán nản nói.
Anh nhìn hai người kia cũng đang yên lặng nhìn anh: “Thì đều đưa đến bộ phận nhân sự.”
Lúc đầu giám đốc La bộ phận tài vụ không phục: “Giang Vũ Chính, lúc ba của tôi thay Giang thị giành thiên hạ không biết anh còn đang ở đâu đấy. Hiện tại anh dám một cước đá văng tôi sao? Tôi cũng không tin…”
Không đợi ông ta nói xong, Vũ Chính dựa lưng vào chiếc ghế bên bàn làm việc, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khuôn mặt hiện lên một chút mệt mỏi.
Bảo vệ hiểu ý lập tức kéo ông ta ra ngoài.
Trợ lí tổng giám đốc Kelvin lo lắng nhìn anh, “Giang tiên sinh, muốn nghỉ ngơi một chút không?”
Trên danh nghĩa anh là trợ lí tổng giám đốc, nhưng trên thực tế lại là người Vũ Chính