Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.
ôi lườm lườm, anh tưởng anh là Bill Gates chắc, có cần tôi mặc đồ chỉnh tề đi gặp ông chủ hay không?
Cuối cùng tôi vẫn thay quần áo đi thăm anh. Ngọn lửa cháy đã hòm hòm rồi thì nên dập tắt, nếu còn tiếp tục e rằng sẽ thiêu rụi mất.
Không ngờ Tôn Gia Ngộ chống đôi nạng gỗ ra đón tôi.
Tôi há to miệng: “Anh làm sao vậy?”. Anh thường có những chiêu khó tưởng tượng nổi.
“Đúng là nên cho em một trận”. Xem ra anh rất tức tối, ngữ điệu không một chút hòa nhã: “Lúc em ở bệnh viện co kéo anh, em không phát hiện anh là người tàn tật sao?”
Tôi ngẫm nghĩ, một người đàn ông cao lớn như thế này mà bị tôi đẩy một phát ngã lăn quay thì đúng là vô lý, nhưng anh cũng không đến nỗi phải chống nạng gỗ đấy chứ?
Khi đỡ anh lên tầng trên, tôi mới biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào. Chỉ hơn hai mươi bậc cầu thang mà chúng tôi leo mất năm sáu phút. Anh gần như dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người tôi, khiến tôi mệt đứt hơi. Mặt mũi anh cũng rịn đầy mồ hôi.
Bởi vì đạp phanh quá sức, cơ đùi phải của Tôn Gia Ngộ bị kéo giãn nghiêm trọng.
Lúc đó hai chiếc xe cách nhau hơn một trăm mét, Tôn Gia Ngộ đạp phanh xe hết mức, bánh xe ma sát tạo thành tia lửa trên mặt đường, để lại hai hàng vết bánh xe đen sì. Vậy mà đầu xe của anh vẫn chui vào gầm xe tải. May mà đối phương là chiếc xe tải cỡ lớn, nếu không hậu quả khó lường.
Một chuyện hài hước nữa là sau vụ tai nạn ba ngày, Tôn Gia Ngộ chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, bởi vì anh nghiến răng chặt quá nên bị ê răng, đến đậu phụ cũng không cắn nổi.
Tôi cảm thấy rất buồn cười mà không dám cười, nhìn bộ dạng khó nhọc của anh tôi lại xót xa trong lòng. Đồng thời tôi hơi áy náy vì không ở bên cạnh anh lúc anh xảy ra chuyện.
“Nuôi binh nghìn ngày, lúc cần dùng đến thì chẳng tìm thấy đâu”. Tôn Gia Ngộ vẫn còn bực tức: “Em làm bạn gái có tác dụng gì chứ?”
“Ai bảo anh không giải thích, lại gần gũi thân mật với mẹ con nhà người ta”. Tôi tìm lý do cho qua chuyện.
“Anh giải thích? Anh giải thích liệu em có tin không? Tại sao em không nghe điện thoại của anh?” Tôn Gia Ngộ tiếp tục trách móc.
Tôi đánh trống lảng: “Anh muốn ăn món gì không? Em nấu cho anh ăn”.
Anh muốn biết nguyên nhân tôi không nghe điện thoại? Tôi nhất quyết không nói cho anh biết, để anh ức chết thôi.
Tôn Gia Ngộ trừng mắt nhìn tôi.
“Anh muốn ăn gì?” Tôi hỏi lại.
“Đập nát em rồi cho vào hầm nhừ”. Anh rít một hơi qua kẽ răng.
Ái chà, anh có vẻ giận thật? Tôi mỉm cười: “Trong phòng có mùi nước hoa, hình như không phải nhãn hiệu em dùng, ai đã đến đây hả?”
Tôn Gia Ngộ dù sao cũng lớn hơn tôi mấy tuổi, anh tương đối biết cách khống chế tâm trạng. Phát hiện bản thân thất thố, anh liền ho khan hai tiếng, gương mặt lập tức trở lại bình thường, tốc độ biến mặt còn nhanh hơn phim giả tưởng.
Anh bày ra bộ dạng phong lưu vô hạn: “Em quản thế nào được, đầy người muốn đăng đường nhập thất, thiếu em cũng chẳng chết ai?”
Tôi không đáp lời anh, chỉ mỉm cười đỡ anh ngồi xuống chiếc ghế bên bàn sách. Đây rõ ràng là mùi nước hoa Jado của Valeria, anh tưởng tôi là con ngốc chắc.
Cuối cùng Tôn Gia Ngộ cũng hết giận, anh thành thực yêu cầu: “Anh muốn ăn nạm bò hầm nhừ”.
Tôi hôn lên trán anh biểu thị đồng ý. Lần đầu tiên, tôi đã hoàn toàn thắng anh.
Từ vụ này tôi rút ra bài học, chuyện gì cũng như vậy, nếu bạn không sợ nó, nó sẽ sợ bạn. Con người thuận theo tự nhiên thì sẽ tốt hơn, coi như tôi đã được lĩnh giáo.
Trong nhà còn có một người khác, là khách trọ thứ ba mà tôi chưa có cơ hội diện kiến.
Ngôi nhà bọn họ đang ở gồm hai tầng, tầng một là phòng khách nhà bếp dùng chung. Tầng hai có tất cả bốn phòng, ba người chiếm ba phòng ngủ, căn phòng còn lại là phòng sách của Tôn Gia Ngộ.
Tôn Gia Ngộ từng nói người đàn ông này tên là Khâu Vĩ, làm nghề nhập khẩu và bán buôn sản phẩm dệt may. Anh ta có đôi mắt to, lông mày rậm, là nét điển hình của người vùng đông bắc. Nhưng giọng nói của anh ta lại rất mềm mại, thỉnh thoảng phun ra vài câu đông bắc chính thống, mang hiệu quả đặc biệt hài hước.
Lúc tôi vào bếp, Khâu Vĩ đang há to miệng ăn mỳ từ một cái chảo đáy sâu. Thấy tôi nhìn anh ta, anh ta ngượng ngùng dừng lại và mỉm cười với tôi.
Tôi gật đầu, mời anh ta cứ tiếp tục. Sau đó tôi xắn tay áo chuẩn bị bữa tối. Trước kia mẹ dạy tôi, bỏ cà rốt và hành tây vào chảo dầu rán qua, sau đó mới cho vào nồi ninh cùng thịt bò, mùi vị sẽ càng ngon hơn.
Khâu Vĩ ở bên cạnh cảm thấy kỳ lạ, anh ta bắt chuyện với tôi: “Hầm thịt bò cũng phức tạp thế sao?”
Anh ta tỏ thái độ hòa nhã, khiến tôi cũng muốn trò chuyện cùng anh ta: “Anh không biết người ở trên gác kén ăn đến mức nào đâu, mùi vị không đúng dù chỉ một chút anh ấy cũng có thể nhận ra. Anh chưa từng chứng kiến anh ấy giáo huấn giám đốc nhà hàng ăn, dạy bảo người ta cứ như dạy cháu nội mình ấy”.
Khâu Vĩ phì cười: “Cậu ấy thích tỏ vẻ ta đây, nhưng thật ra là người miệng cứng ruột mềm, nói một đằng làm một nẻo, cô đừng đếm xỉa đến cậu ấy, càng để ý cậu ấy càng phấn chấn”.
Lời nhận xét rất chuẩn xác, tôi ngoác miệng cười. Có lần Tô