Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
ng về một bên, đồng thời hét lớn: “chẵn”, đằng sau đột nhiên có người cất giọng lạnh lùng: “Tôi mua lẻ”.
Giọng nói vô cùng quen thuộc, tôi kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện người đứng bên cạnh tôi là Bành Duy Duy.
Cô mặc một bộ váy màu đen, chất vải đặc biệt, được làm từ những bông hoa cúc nở rộ, ở giữa có những lỗ nhỏ để lộ làn da trắng như tuyết. Dáng vẻ của cô vô cùng mê hoặc, khiến người đối diện khó có thể rời mắt.
Tôi nhìn trừng trừng vào nước sơn móng tay và đôi môi đỏ chót của cô, nhất thời không thể mở miệng.
Từ lúc dọn ra khỏi nhà Duy Duy, trong lòng tôi vẫn mong chờ một ngày nào đó cô nguôi giận, tôi sẽ tìm cơ hội xin lỗi cô. Tôi không thể nói bỏ là bỏ tình bạn năm sáu năm của chúng tôi.
Nhưng Duy Duy ở trước mặt tôi quả thực vô cùng xa lạ. Cô kẹp điếu thuốc trên tay, bộ dạng của cô phong trần đến nỗi tôi gần như không nhận ra cô.
Lúc này, Bành Duy Duy mới đưa mắt nhìn tôi: “Lâu rồi không gặp, bạn học cũ, xem ra cậu sống cũng không tồi?”
“Toàn bộ”. Anh nói.
Tôn Gia Ngộ đã quay lại.
Trái tim tôi đang treo lơ lửng trên không trung lập tức quay về vị trí cũ.
Bành Duy Duy nhìn anh, cô nở nụ cười ngọt ngào và cất giọng có ý sâu sa: “Anh chắc chắn? Không sợ một lần thua sạch sao?”
“Duy Duy, thua tôi cũng gánh nổi”. Tôn Gia Ngộ trả lời dứt khoát, đồng thời anh giơ tay báo hiệu cho nhà cái biết, hai bên đã đặt cược xong.
Vẻ mặt của Tôn Gia Ngộ và Duy Duy rất bình thản, nhưng tôi cảm thấy rõ cơn sóng ngầm cuộn trào dưới vẻ bình tĩnh đó. Đặc biệt là Duy Duy, từ lúc Tôn Gia Ngộ xuất hiện, cô không hề nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Bàn cờ bắt đầu xoay tròn, con số ở bên trên dần trở nên mơ hồ.
Tôi nhìn bàn cờ chăm chú, không hiểu tại sao lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi lạnh.
Bàn cờ cuối cùng cũng từ từ dừng lại, cây kim dừng ở ô màu đỏ, là số lẻ. Rất không may người đặt số lẻ thắng, chúng tôi đã thua.
“Tôi xin lỗi hai vị. Tôi đã thắng rồi”. Bành Duy Duy vẫy tay, lập tức có người đến giúp cô thu đồng xèng.
“Đừng khách sáo, thua bạc trước một cô gái xinh đẹp tôi cũng rất vui lòng”. Tôn Gia Ngộ nhếch mép cười.
“Thế thì tôi xin cám ơn”. Duy Duy giơ ngón tay thon thả kẹp mấy đồng xèng ném cho nhà cái: “Anh Tôn, sau này có việc cần nhờ đến tôi, anh đừng khách khí đấy nhé”.
“Nhất định”.
“Chúc hai vị chơi vui vẻ, sau này có dịp gặp lại, bye bye”.
Bành Duy Duy đứng dậy bước đi, dáng người cô thướt tha phong lưu. Có hai người đàn ông trẻ tuổi đi theo cô, tay cầm đống xèng giúp cô.
Khi Duy Duy khuất dạng, tôi liền thở phào nhẹ nhõm và lên tiếng hỏi Tôn Gia Ngộ: “Vừa rồi anh đi đâu mà chẳng nói với em một tiếng”.
“Muộn rồi, chúng ta về nhà thôi”. Tôn Gia Ngộ không trả lời câu hỏi của tôi, anh vẫn dõi theo hình bóng Duy Duy, ánh mắt anh rất kỳ lạ, đầy vẻ thương xót, khiến lòng tôi có mùi vị chua chát.
Chúng tôi về đến nhà không bao lâu, Khâu Vĩ và Lão Tiền cũng về đến nơi.
Bọn họ đều nhìn thấy cảnh tượng ở casino, Lão Tiền vừa ngồi xuống đã bắt đầu nhận xét: “Mọi người thử nói xem cái cô Bành Duy Duy đó, trước đây vốn là một cô gái đáng yêu, sao bây giờ lại ra nông nỗi này?”
Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, khóe miệng anh hơi động đậy, thần sắc lộ một vẻ mệt mỏi khó diễn tả bằng lời.
Lão Tiền không tinh ý, tiếp tục lải nhải: “Không biết cô ta cặp với ai mà ngông nghênh đến mức đó?”
Khâu Vĩ nói nhỏ: “Tôi lại cảm thấy cô ấy sống chẳng ra sao cả. Có người nói thường thấy cô ấy uống say khướt ở casino”.
Tôn Gia Ngộ đứng dậy, anh vẫn không nói một lời nào, lặng lẽ đi lên tầng hai.
“À, Tiểu Tôn này…” Lão Tiền gọi với theo: “Đám người đó tối nay tìm cậu có chuyện gì?”
Tôn Gia Ngộ dừng bước, cất giọng nhẹ như gió thoảng: “Hợp tác”.
“Gì hả”. Cả Lão Tiền và Khâu Vĩ đều đứng bật dậy, vẻ mặt bọn họ vô cùng kinh ngạc.
Tôi vốn đang đi sau Tôn Gia Ngộ, tiếng kêu của hai người khiến tôi giật mình, suýt nữa rơi cả áo khoác.
“Tôi từ chối rồi”. Tôn Gia Ngộ nói thêm một câu.
Lão Tiền thở một hơi dài: “Sao cậu không nói ngay? Làm tôi sợ quá, hợp tác với bọn họ chẳng phải tự đâm đầu vào chỗ chết hay sao?”
Khâu Vĩ nói: “Từ chối liệu có phiền phức không?”
Không hiểu bọn họ nói chuyện gì? Tôi đưa mắt nhìn Tôn Gia Ngộ, liên tưởng đến lời của Bành Duy Duy lúc ở sòng bạc, trong lòng tôi lại cảm thấy vô cùng bất an.
Lúc này Tôn Gia Ngộ mới chú ý đến tôi: “Triệu Mai, em về phòng thay quần áo đi”.
Tôi biết anh muốn tôi tránh mặt, không cho tôi tham gia vào câu chuyện của mấy người đàn ông. Tôi quay người, mang một bụng ấm ức của cả buổi tối chạy nhanh về phòng, sau khi đóng cửa tôi liền nhào xuống giường.
Đến khi nghe tiếng anh mở cửa, tôi quay đầu vào trong và vùi mặt xuống gối. Gối ướt một mảng khiến tôi rất khó chịu.
“Triệu Mai”. Tôn Gia Ngộ vuốt tóc tôi.
Tôi không lên tiếng, mặt càng vùi sâu hơn.
Đệm hơi lún xuống, Tôn Gia Ngộ ngồi bên cạnh tôi rồi nhét thứ gì đó vào tay tôi: “Em hãy giúp anh một việc, ngày mai giao cái này cho Bành Duy Duy”.
Tôi sờ sờ, hình như