Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

ôi lập tức ngừng mọi động tác, phảng phất như toàn thân không còn một chút sức lực.
Đây là lần đầu tiên anh gọi tôi là Mai Mai.
“Mai Mai, không phải anh không muốn nói cho em biết”. Tôn Gia Ngộ nói rất chậm, giống như anh rất khó khăn trong việc chọn câu từ: “Anh thích em hàng ngày trang điểm xinh đẹp, ngồi chơi đàn piano mà không phải lo lắng nghĩ ngợi buồn phiền. Thấy em vui vẻ, anh cảm thấy đồng tiền kiếm được dù ít dù nhiều cũng còn có ý nghĩa. Anh không muốn cho em biết những chuyện này vì đó là việc của anh chứ không phải của em. Đàn ông rơi vào cảnh cần đàn bà chia sẻ gánh nặng, người đó liệu có còn là đàn ông nữa không? Bảo bối, đây là anh thương em, em nhất định ép anh nói hết ra em mới chịu hiểu sao?”
Lời nói của anh khiến tôi cuối cùng cũng mềm lòng, tôi gục đầu vào vai anh, nước mắt ướt đẫm áo sơ mi của anh. Tôi biết nếu không bị ép đến góc chết, anh tuyệt đối không nói ra những câu mà anh cho rằng rất buồn nôn.
“Anh có biết là em sợ lắm không?” Tôi nghẹn ngào: “Em sợ một ngày nào đó em sẽ không bao giờ được gặp anh nữa”.
Tự đáy lòng tôi thật ra không muốn truy cứu hành tung của anh buổi tối hôm qua, càng biết nhiều càng thêm phiền não. Thôi thì cứ như vậy đi, tôi tự nguyện làm một con rùa rụt cổ.
Tôn Gia Ngộ vuốt ve lưng tôi, anh thở dài: “Công việc làm ăn nào cũng có cái giá của nó, khó khăn đến mấy anh vẫn có thể kiên trì bảy tám năm. Nhưng có một số chuyện muốn trốn tránh cũng không thể trốn tránh”.
“Vậy anh đừng làm nữa có được không? Chẳng phải anh nói anh sẽ đưa em đi nước Áo hay sao? Chúng ta cùng đi, sau khi tốt nghiệp em có thể tự kiếm tiền, không cần anh nuôi em nữa, đến lúc đó em sẽ nuôi anh”.
Tôn Gia Ngộ bị chọc cười bởi câu nói của tôi: “Ôi trời, tham vọng của em cũng không nhỏ, còn đòi nuôi anh nữa cơ đấy. Được thôi, có thể ăn cơm của phụ nữ là mục tiêu cao nhất của cuộc đời anh”.
“Nói mà không biết ngượng mồm”. Tôi phì cười dù trên mặt vẫn còn đọng nước mắt: “Vậy anh có đi Áo cùng em không?”
“Đi, tất nhiên đi chứ. Đợi anh kết thúc công việc ở đây rồi sẽ đi cùng em”. Anh trả lời qua loa.
“Anh phải giữ lời đấy nhé, đừng lừa em”.
“Anh thề được chưa? Em xem bây giờ mấy giờ rồi?” Tôn Gia Ngộ giục tôi: “Rửa mặt rồi đi học đi, em đừng lo lắng những chuyện không đâu, tập trung vào việc học hành của em là được rồi. Chuyện gì cũng còn có anh, chưa có cửa ải nào là anh không thể vượt qua”.
Kể từ ngày hôm đó, do trong lòng tích tụ nhiều tâm sự nên tôi trở nên trầm mặc.
Ban đêm, tôi không vừa đặt đầu xuống gối là ngủ say như trước, mà tôi thường nằm mơ thấy ác mộng. Nhiều lúc tỉnh lại từ cơn ác mộng, tôi hoảng sợ sờ tay sang bên cạnh giường, thấy anh vẫn nằm ở bên tôi, tôi mới yên tâm ngủ tiếp.
Cuối tháng 5, tôi đều thi đỗ hai môn tiếng Nga và chuyên ngành, trở thành sinh viên hệ chính quy của Học viện âm nhạc. Nhưng kết quả này không mang đến niềm vui như tôi tưởng tượng. Bóng đen đó vẫn đè nặng trong lòng tôi, mãi vẫn không chịu tan biến.
Vừa từ trường học về nhà, tôi lập tức gọi điện cho bố mẹ để báo tin vui với họ.
Người nghe điện thoại là bố tôi, một điều kỳ lạ là ông không mấy tỏ ra vui mừng. Ông chỉ hỏi tôi vài câu như lúc nào nhập học chính thức, lúc nào trường được nghỉ hè, lúc nào tôi mới có thể về nước.
Tôi hỏi: “Mẹ con đâu rồi ạ? Con muốn nói chuyện với mẹ”.
Bố tôi nói: “Mẹ con đi công tác rồi, không tiện trả lời điện thoại, đợi mẹ con về rồi nói sau”.
Tôi cảm thấy hơi lạ nhưng không biết phải nói sao nên cúp điện thoại trong tâm trạng đầy nghi hoặc.
Nina nhờ người giúp tôi thu âm cuộn băng tập đàn rồi viết giấy thiệu gửi cho hai người bạn của bà đang làm giáo sư giảng dạy ở Học viện âm nhạc Áo.
Tất cả mọi việc đều rất thuận lợi, còn hơn một tháng mới đến kỳ nghỉ hè, tôi chỉ cần tổng kết lại mấy môn chuyên ngành, đồng thời chờ đợi thông báo từ Học viện âm nhạc Áo.
Công việc của Tôn Gia Ngộ đình trệ một thời gian rồi khôi phục bình thường. Tôi tin lời anh nói, không có cửa ải nào anh không thể vượt qua. Trong lúc nhàn rỗi tôi tìm kiếm tài liệu về nước Áo rồi ngồi tưởng tượng ra cuộc sống và việc học tập ở bên đó.
Thế nhưng có một cửa ải, Tôn Gia Ngộ cuối cùng vẫn không thể vượt qua.
Một ngày đầu tháng sáu, tôi từ bên ngoài trở về nhà, bất ngờ phát hiện Lão Tiền và Khâu Vĩ ngồi trên ghế sofa ở phòng khách. Bọn họ lặng lẽ hút thuốc, khói thuốc ngập phòng khách.
“Sao hôm nay hai anh lại ở nhà? Gia Ngộ vẫn chưa về à?” Tôi vừa chào hỏi vừa vội mở cửa sổ cho thoáng khí.
Hai người ngẩng đầu nhìn tôi nhưng không ai lên tiếng. Tôi tắt nụ cười trên môi, tim bắt đầu đập thình thịch, trong lòng tôi có dự cảm chẳng lành.
“Chuyện gì vậy?”
Khâu Vĩ nhìn Lão Tiền, Lão Tiền lại nhìn anh ta. Hai người trao đổi ánh mắt với nhau rồi cuối cùng Lão Tiền lên tiếng: “Mấy kho hàng bị cảnh sát mò ra, Tiểu Tôn đang bị bắt giam ở cục”.
Đầu óc tôi nổ tung, tôi mở miệng hỏi “So what?”, ngữ pháp logic đều loạn thành một nồi cháo thập cẩm.
Lão Tiền an ủi tôi: “Chuyện này không quan trọng, cảnh sát cùng lắm chỉ có thể tạm g


Lamborghini Huracán LP 610-4 t