Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

ày mai em còn phải đi học nữa”.
Tôi lên giường đợi một lúc lâu, Tôn Gia Ngộ mới ra khỏi phòng tắm. Anh leo lên gường chui vào trong chăn và nằm xuống cạnh tôi.
Tôi quay người ôm chặt lấy thắt lưng anh rồi rúc mặt vào ngực anh: “Cả đêm em rất lo cho anh. Vừa rồi ngồi ở dưới đất em còn nằm mơ, em mơ thấy chúng ta quay lại thời điểm gặp cơn bão tuyết. Lần này đổi lại là anh bị rơi xuống hố tuyết, còn em mở mắt đứng nhìn anh bị chìm xuống. Em chưa kịp cứu anh đã giật mình tỉnh giấc”.
Tôn Gia Ngộ cười khẽ, anh vỗ lưng tôi: “Em toàn nghĩ ngợi linh tinh, mau nhắm mắt ngủ đi, ngày mai không muốn dậy đi học hay sao?”
Tôi “ừm” một tiếng nhưng không chịu buông tay, vẫn ôm chặt người anh. Trong lúc mơ mơ màng màng sắp chìm vào giấc ngủ, tôi cảm thấy thân thể anh giãy giụa rất mạnh, sau đó anh quay người dùng hết sức ôm tôi, mặt anh áp vào vai tôi.
“Anh sao vậy? Nằm mơ à?” Tôi tỉnh giấc vì bị kinh động.
“Ngủ đi bảo bối, không có gì đâu, là anh vừa mơ thấy ác mộng”. Tôn Gia Ngộ buông tay và xoay lưng về phía tôi.
Sau đó tôi nghe thấy tiếng anh lục đồ ở tủ đầu giường một lúc lâu. Cuối cùng tôi không nhịn được lại mở miệng hỏi: “Anh tìm gì vậy?”
“Không có gì”. Tôn Gia Ngộ với tay tắt đèn ngủ.
Sáng ngày hôm sau Tôn Gia Ngộ không dậy sớm như ngày thường.
Ánh sáng ban mai chiếu vào phòng qua ô cửa sổ, tôi ngồi dậy chăm chú quan sát anh. Anh cau mày, đống chăn lộn xộn ở trên người, hình như anh ngủ không yên giấc.
Tôi ngắm anh một cách kỹ lưỡng, ngắm đôi lông mày và lông mi rậm đen nhánh và đôi môi với đường nét mê hoặc của anh, trong lòng thầm hỏi không biết đã bao lâu tôi chưa ngắm kỹ anh như lúc này.
Tôi muốn vuốt ve gương mặt anh nhưng bàn tay giơ ra đột ngột dừng lại ở giữa không trung, bởi vì tôi tình cờ phát hiện trên tủ đầu giường có một vỉ thuốc ngủ, vỉ thuốc thiếu đi mấy viên, chỗ mấy viên thuốc bị bóc ra để lại lỗ đen khiến tim tôi nhói đau.
Tôi nhẹ nhàng xuống giường rồi đi ra ngoài.
Quần áo và túi xách Tôn Gia Ngộ dùng tối qua ném đầy ở cửa nhà tắm. Áo khoác trị giá gần một ngàn đô la Mỹ bị ngâm nước, nhàu nát nằm trên mặt đất.
Tôi thở dài ôm đống quần áo đi xuống phòng giặt là ở tầng một. Tôi hình như ngửi thấy một mùi kỳ lạ trên chiếc áo khoác của anh, giống như mùi thuốc pháo đốt vào dịp Tết.
Trước khi bỏ hết quần áo vào máy giặt, theo thói quen tôi lục hết túi áo túi quần, lôi hết giấy tờ, hóa đơn và tiền lẻ. Trong túi xách cũng có nhiều đồ lặt vặt, tôi cầm đáy túi dốc ngược xuống bàn đá.
Một tiếng động giòn giã vang lên, một thứ bằng kim loại nằng nặng rơi xuống mặt bàn trơn nhẵn một lúc mới dừng lại.
Tôi lặng người, lưng như bị ai đó quất một roi thật mạnh, khiến tôi lập tức hóa đá.
Trên mặt bàn xuất hiện khẩu súng to hơn lòng bàn tay một chút, báng súng màu xanh thẫm, nòng súng đen sì. Khẩu súng lạnh lẽo tỏa ra không khí khiến con người cảm thấy kinh hoàng.
Đây không phải là đồ chơi, đây là một khẩu súng thật sự.
Vậy thì mùi tôi vừa ngửi thấy không phải mùi thuốc pháo mà là mùi viên đạn được bắn ra, viên đạn thật có thể xuyên qua thân thể con người.
Tôi đứng im một chỗ, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy. Tôi không dám sờ vào thứ kim loại đó, giống như trước mặt tôi là một que hàn được nung đỏ.
Một câu Andre từng nói với tôi từ rất lâu, đột nhiên phảng phất bên tai tôi: “Mai, cô thật sự hiểu anh ta bao nhiêu?”
Rốt cuộc anh đang làm công việc gì? Rốt cuộc anh là người thế nào?
Khi Tôn Gia Ngộ xuống tầng một thấy tôi ngồi trước bàn ăn, anh tỏ ra ngạc nhiên: “Bây giờ là mấy giờ rồi, sao em còn chưa đi học?”
“Tối qua anh đi đâu? Anh hãy nói cho em biết xảy ra chuyện gì?” Tôi hỏi thẳng anh.
“Chẳng có chuyện gì? Anh thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?” Tôn Gia Ngộ ngồi xuống lẩm bẩm: “Hôm nay trứng rán cháy quá”.
Tôi trừng mắt nhìn anh, sự phẫn nộ bùng phát khiến giọng tôi hơi run run: “Trong lòng anh rốt cuộc coi em là gì? Là bạn tình làm ấm giường hay thứ khác? Chuyện gì anh cũng để ở trong lòng, có phải em không đáng để anh chia sẻ hay không?”
Anh buông miếng bánh mỳ trong tay, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Em bị sốt à? Mới sáng sớm đã ăn nói lung tung”.
Tôi đặt cái túi xách xuống bàn chất vấn anh: “Đây là cái gì? Thứ ở bên trong đó là thế nào?”
Tôn Gia Ngộ nhìn chăm chăm vào cái túi xách, thần sắc đờ đẫn như nhất thời không kịp phản ứng. Sau đó anh đứng bật dậy, tức giận hét lên: “Ai bảo em động vào đồ của anh? Em tưởng em là ai hả, em nghĩ em là cái thá gì của anh?”
Nước mắt trào xuống, đau khổ và thất vọng lấp đầy trái tim tôi, khiến tôi không còn khả năng tự kiềm chế. Tôi cũng cất cao giọng: “Tôn Gia Ngộ, anh không phải là người, rốt cuộc anh có trái tim không? Bành Duy Duy nói tôi đê tiện, tôi đúng là kẻ đê tiện, ngoài đê tiện ra tôi chẳng còn gì khác”.
Cảnh vật trước mắt mờ dần, tôi cố gắng đứng vững rồi quay người bước đi.
Tôn Gia Ngộ túm tay tôi: “Em hãy nghe anh nói…”
Tôi ra sức vùng vẫy hòng thoát khỏi bàn tay anh: “Anh buông tôi ra!”.
Anh kéo tôi vào lòng, cố gắng không cho tôi giãy giụa: “Mai Mai…”
T


The Soda Pop