The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3101 lượt.

ng phải của hắn thì hắn sẽ thắng thế, mà quả thực hiện giờ chúng ta chưa có cách nào chứng minh được cả.” Hoàng Đế không muốn vạch áo cho người xem lưng nên chẳng hề cho bọn Ly Chu biết lai lịch hạt châu, càng không đời nào tiết lộ với người đời rằng hạt ma châu đó là hóa thân của con gái mình. Nếu người trong thiên hạ biết con gái ông đã thành ma, danh tiếng của ông ta sẽ phải chịu đả kích ghê gớm.
Tượng Võng giận dữ thét: “Đánh thì đánh! Ai sợ hắn chứ?” Những tướng sĩ bỏ mạng trong trận Đại Thì sơn đa phần là thuộc hạ của Tượng Võng, nên lão thù Xi Vưu tới tận xương tủy.
Hoàng Đế trừng mắt với Tượng Võng: “Sao ngươi mãi không sửa được tính nóng nảy thế? Ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần, phải cẩn thận kẻo rút dây động rừng kia mà? Không nhịn việc nhỏ sẽ hỏng hết việc lớn! Hiện giờ quốc lực Hiên Viên có thể toàn diện khai chiến được với Thần Nông sao?” Thấy Tượng Võng cúi đầu làm thinh, Hoàng Đế nghĩ ngợi rồi lạnh lùng phán: “Cứ để hắn biết khó khắc lui! Xưa nay chưa một ai vượt qua được Diệt Ma trận, nếu hắn cứ muốn đâm đầu thì càng hợp ý ta, dù hắn bỏ mạng trong trận cũng không liên quan gì tới chúng ta cả!”
Ly Chu hiểu Hoàng Đế muốn dựa vào Diệt Ma trận để lấy mạng Xi Vưu, bèn cao giọng bảo hắn: “Hạt châu này hút máu người, đoạt mạng người, hẳn không phải tâm châu của Đại tướng quân. Hiện giờ Diệt Ma trận đã bày xong, mời Tướng quân đích thân vào thử xem, một khi xác định không phải tâm châu, xin ngài tức tốc lui ra, để khỏi bị ma vật liên lụy, rước họa vào mình.”
Lão vừa dứt lời, mọi người đều lục đục lui xuống.
Xi Vưu rảo bước tiến vào Diệt Ma trận. Viêm Đế từng giảng giải cho hắn về uy lực của trận thế này, Diệt Ma trận do thượng cổ thần khí Tứ Tượng kính bày ra, bao gồm bốn trận pháp, ngụ ý chỉ tứ tượng trong đời người – tử, sinh, ảo, diệt. Trận pháp vô cùng quái dị, xưa nay chưa kẻ nào vượt qua nổi, vô số cao thủ xông vào, không hóa điên thì bỏ mạng, nghe nói Bàn Cổ từng tuyên bố kẻ nào vượt qua được Diệt Ma trận sẽ ban cho Tứ Tượng kính, mãi về sau một tên ngốc nhà Tây Lăng không có chút linh lực nào lạc vào trận pháp, lại lớ ngớ thoát ra được, Bàn Cổ bèn ban Từ Tượng kính cho tổ tiên Tây Lăng Thị.
Xi Vưu đã bước vào tượng đầu tiên của Diệt Ma trận – Tử kính.
Hai mươi tư khối đá tảng được chạm trổ thành hai mươi tư thần tướng thân mang kim giáp, vung kích vàng, trợn mắt hung hãn nhìn Xi Vưu.
Kim Giáp thần dũng mãnh vô song, lại không có máu thịt, không biết mệt mỏi đau đớn, càng chẳng biết sợ sệt, tựa hồ chẳng hề có khuyết điểm, nhưng thực tế, ưu thế của chúng chính là khuyết điểm, không có cảm giác, hành động sẽ rất cứng nhắc, thiếu linh hoạt. Đối phó với chúng, hạng cao thủ tuyệt đỉnh linh lực cao thâm như Xi Vưu chỉ cần dùng hư chiêu đến dử, dần dà sẽ tìm ra sơ hở trong chiêu thức rồi dựa vào đó mà phản công. Nhưng hắn đang lo lắng cho A Hành, lòng như lửa đốt, nào dám lãng phí thời gian, vừa ra tay đã dốc hết toàn lực, lấy cứng chọi cứng, Kim Giáp thần cương mãnh thì Xi Vưu còn cương mãnh hơn, một mình hắn đấu ngang ngửa với hai mươi tư pho tượng đá.
Có điều, dần dà Xi Vưu phát hiện ra, dùng linh lực công kích chẳng thương tổn được Kim Giáp thần, chúng không ngại nước lửa, cũng chẳng sợ gì đao kiếm.
Tẳng mây đen kịt trên không càng lúc càng trĩu xuống, Xi Vưu nôn nóng muốn dứt điểm, thầm hạ quyết tâm dù chết cũng phải vượt qua trận này.
Thấy một tên Kim Giáp thần tấn công mình, hắn không tránh không né, chỉ gầm lên 1 tiếng, hai tay đưa ra đối chiêu với Kim Giáp thần. Tuy Xi Vưu cương mãnh nhưng dù sao cũng là máu thịt đối chọi với đá tảng, hắn không khỏi thấy huyết khí cuộn lên trong lồng ngực, song vẫn thừa cơ túm lấy tay Kim Giáp thần, thét lớn, bẻ gãy rời vứt xuống đất, đoạn phun ra một bụng máu.
“Tới đi!”
Xi Vưu gầm lên, dùng phương pháp hoang dã nhất mà cũng hữu hiệu nhất, đối phó với đám Kim Giáp thần.
Chỉ một tuần hương, hai mươi tư Kim Giáp thần đều biến thành những pho tượng đá cụt tay, không ngăn cản nổi Xi Vưu nữa, đổi lại, hắn cũng phải trả giá đắt, khắp người đầy thương tích, đồng thời gãy mất hai rẻ xương sườn.
Đây mới là tượng đầu tiên trong tứ tượng!
Xi Vưu ngước mắt nhìn mây đen vần vũ trên đầu, lao vút đi.
Tượng thứ hai là Sinh kính, tên sao trận vậy, không có tấn công, cũng khỏi cần trả giá hay đổ máu, thoạt nhìn vô cùng yên bình. Trận pháp hội tụ băng tuyết do hàn khí kết thành, chẳng có xảo quyệt gì phá được, cách duy nhất chỉ là lê bước băng qua gió tuyết mà thôi.
Xi Vưu bước vào giữa một trời gió tuyết, càng đi sắc trời càng tối sầm lại, tuyết đổ càng nhiều, lạnh đến đông cứng cả xương cốt, dẫu thần tiên linh lực cao thâm bậc nhất cũng không sao chịu nổi cái giá buốt do hàn khí chí âm của trời đất tạo thành. Mới đầu Xi Vưu thấy lạnh buốt cả xương, phải liên tục vận linh lực phản kháng, nhưng cứ đi đi mãi, hắn dần dà lạnh đến mất đi cả tri giác, không còn cảm thấy lạnh, cũng chẳng cảm nhận được gió tuyết nữa, thần trí chỉ còn là một mảnh mơ hồ, chừng như đã quên cả mình là ai.
Trong cơn mơ màng, hắn tựa hồ quay trở lại