Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3102 lượt.
thuở ấu thơ, khi còn là một con dã thú tung hoành giữa rừng già, không ngừng giết chóc, giành giật địa bàn, cướp đoạt thức ăn.
Đồng loại của hắn hoặc chết hoặc tới mùa xuân lại đi xây tổ ấm, hễ hắn mon men lại gần, chúng đều nhe nanh múa vuốt gầm gừ đe dọa. Hắn không hiểu tại sao lại thế, chỉ thấy mình vô cùng cô đơn, nỗi cô đơn còn buốt giá hơn băng tuyết.
Năm này qua năm khác, toàn là giết chóc, đổ máu, chết thảm, năm này qua năm khác, đám dã thú trong rừng dường như cũng nhận ra hắn khác bọn chúng, không chịu gần gũi với hắn nữa, năm lại năm, chỉ còn mình hắn tung hoành. Nỗi cô đơn mỗi lúc một thêm nặng trĩu, nỗi cô đơn trơ trọi bởi không tìm được đồng loại trên thế gian, niềm đau khổ dồn nén lại, không nơi giãi bày thổ lộ, nhưng hắn cũng chẳng hiểu nổi, mình đau khổ vì lẽ gì?
Có lần hắn tò mò mon men tới một thôn trang của con người, thấy đám trẻ tung tẩy nô đùa, hắn thích thú vô cùng, dường như những tiếng cười giòn tan ấy có thể xua tan hết bao đau khổ dồn nén trong lòng vậy. Hắn muốn lại gần bọn họ, nhưng bọn họ ném đá vào hắn, lấy lửa đốt hắn, vung đao kiếm đâm hắn.
Đầu hắn bị đá ném trúng, lông lá trên người bị lửa thiêu, thân thể bị thương vì đao kiếm, hắn đành vắt chân lên cổ mà chạy, chạy đến lúc mệt nhoài.
Trời đất tối đen, như đang dịu dàng dỗ dành hắn, nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi thôi! Chỉ cần ngủ thiếp đi, sẽ chẳng phải chịu đau đớn nữa!
Xi Vưu toan ngả lưng nằm xuống đánh giấc, nhưng tận sâu trong đáy lòng cứ nhức nhối một chấp niệm, dường như trái tim hắn đã khuyết đi một mảnh, dù muốn ngủ cũng phải tìm lại được mảnh tim đã mất, dựa vào nó mà ngủ thì sẽ có thể sở hữu tiếng cười xua tan hết thảy tối tăm và đau khổ, sẽ có được sự dịu dàng, sẽ không còn cô đơn nữa.
Rốt cuộc là thiếu mất cái gì nhỉ? Và mảnh khuyết đó giờ đang ở đâu?
Xi Vưu ngửa mặt đón gió, tiếp tục lê bước, lảo đảo băng qua bão tuyết.
Đột nhiên tuyết tạnh mây tan, trời trong nắng ấm, ánh mặt trời rọi lên mình Xi Vưu, trông hắn hệt như một cây cột băng tuyết, chẳng còn ra hình người, từ đầu đến chân đều đóng băng, mặt mũi bị băng tuyết phủ kín.
Xi Vưu sững sờ khựng lại, ngơ ngác không hiểu mình đang ở đâu, cũng chẳng rõ mình là ai. Trước đây cũng từng có kẻ kiên trì vượt qua được Sinh kính nhưng bước ra khỏi trận là mất hết thần trí. Vốn dĩ Bàn Cổ dùng khí âm hàn giá buốt nhất đất trời trong trận này để ví von với cuộc đời lạnh lẽo tàn khốc, khảo nghiệm ý nghĩa cuộc sống của con người ta: ngươi vượt qua được Tử trận của Kim Giáp thần, chứng tỏ ngươi đủ năng lực giành lấy mọi thứ mà ngươi muốn, nhưng bất kể vì danh, vì lợi, vì quyền, vì tình, vì nghĩa, chấp niệm của ngươi có thể sưởi ấm kiếp sống lạnh lẽo của ngươi không? Có thể khiến ngươi kiên cường đối mặt với hết thảy giá buốt trên thế gian, chống đỡ cho ngươi vượt qua phong ba bão táp trong đời chăng?
Chỉ lát sau, Xi Vưu đột ngột vùng khỏi đống băng tuyết đông cứng trên người, dang tay ngửa mặt nhìn trời, thét lớn: “A Hành! Là A Hành! Ta phải tìm được A Hành!”
Hắn biết sấm sét đã giáng xuống bên ngoài trận pháp, A Hành sắp gặp nguy ngập nên chẳng dám chần chừ, lập tức tiến vào tượng thứ ba – Ảo kính.
Trời nhẹ mây cao bát ngát, núi rừng xanh ngắt mênh mông, loài hoa dại không tên nở khắp sườn đồi, khiến khung cảnh đượm vẻ bình yên mà mỹ lệ.
Xi Vưu loạng choạng chạy như điên như dại, A Hành, đợi ta, ta đến bây giờ đây! Lần này ta quyết không làm nàng thất vọng nữa đâu!
Cứ chạy mãi chạy mãi, đột nhiên hắn thoáng thấy Thiếu Hạo áo trắng như tuyết, dung mạo tuấn tú, phong thái ung dung đang đứng đón gió giữa đồng hoa, còn cười bảo hắn: “Ngươi tới chậm một bước, ta đã cứu được A Hành rồi!”
“A Hành đâu?”
Vừa dứt lời đã thấy A Hành khoan thai tiến lại, nắm chặt lấy tay Thiếu Hạo, tựa người vào y, đắm đuối ngước mắt nhìn y.
Thiếu Hạo nắm lấy tay nàng leo lên lưng Huyền điểu, ném lại một câu: “Ngươi mau ra khỏi trận đi, ta đưa A Hành về Cao Tân đây!”
“A Hành, A Hành!”
Bất luận hắn thét gọi thế nào, A Hành chỉ một mực tươi cười, tựa vào lòng Thiếu Hạo.
Xi Vưu hồn xiêu phách lạc lê bước, mặc cho Tiêu Dao sà xuống bên cạnh, xót xa nhìn hắn. Cơn giận điên cuồng trào lên trong lòng Xi Vưu, hắn rốt cuộc có chỗ nào không bằng Thiếu Hạo? Vì sao hết lần này tới lần khác nàng đều chọn Thiếu Hạo mà vứt bỏ hắn? Tại sao nàng không tha thứ cho hắn, trong khi lại dễ dàng quên khuấy Thiếu Hạo từng vì nửa mảnh Hà Đồ Lạc Thư mà bỏ rơi nàng? Lẽ nào bởi Thiếu Hạo xuất thân tôn quý, sẽ có ngày trở thành vua một nước hay sao?
Được lắm! Ta sẽ cho nàng thấy rốt cuộc ta và y, ai mới thành vua một nước?
Nói là làm, hắn liền cưỡi Tiêu Dao quay về Thần Nông, vung kiếm huy động đại quân, vó sắt quét qua, máu rải vạn dặm, hạ hết toàn thành này tới tòa thành khác, diệt Hiên Viên, hủy Cao Tân, cả thiên hạ đều quỳ dưới chân hắn, tướng lĩnh thuộc hạ hắn đồng loạt rộ lên hoan hô. Nhưng người quỳ rạp dưới chân hắn ngày càng đông, ánh mắt mọi người càng kính sợ e dè, hắn càng cảm thấy khó chịu, tiếng hoan hô vang trời dậy đất của bao nhiêu người chỉ làm h