Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3115 lượt.
n lan can, “Còn nhớ chỗ này không?”
A Hành đáp lạnh băng: “Không nhớ!”
Hắn lại chỉ những gốc đào trên núi hỏi: “Nhớ nơi đó không?”
“Không nhớ!”
Xi Vưu ôm lấy nàng nhảy xuống nhà sàn, cùng thả bộ giữa rừng đào, “Nhớ ra được chút gì chưa? Chúng ta từng hẹn ước với nhau, dù ở chân trời góc biển nào, hằng năm mỗi khi hoa đào nở rộ sẽ gặp nhau dưới cội đào, không gặp không về.”
Nhìn hoa đào nở rợp trời, A Hành thoáng trầm ngâm nghĩ ngợi, thấy vậy, ánh mắt Xi Vưu lại sáng lên hy vọng.
Đột nhiên, A Hành cười hững hờ, “Ta sực nhớ ra lần đầu gặp Thiếu Hạo cũng là dưới cội hoa đào, hôm đó là tết thả đèn của Cao Tân, y đưa ta đi ngắm song đèn, chúng ta cùng cưỡi trên lưng Huyền điểu, từ trên không nhìn xuống, cả Cao Tân giăng kín muôn ngàn ánh sao, đẹp vô cùng!”
Xi Vưu cau mặt, siết chặt lấy tay nàng, khiến A Hành phát bực, “Ngươi đừng phí thời gian nữa, đã bảo quên là quên rồi mà.”
Hắn lại kéo nàng tới một gốc đào cổ thụ, “Còn nhớ chỗ này không?”
A Hành chán ngán đưa mắt nhìn, “Chỉ lớn hơn những gốc đào khác thôi mà, có gì lạ đâu.”
Xi Vưu cầm tay nàng sờ lên những hàng chữ trên thân cây, “Thế còn những chữ này?”
A Hành lạnh nhạt liếc qua, cười khẩy, “Viết bao nhiêu chữ Xi Vưu đó làm gì? Là A Hành khi trước viết phải không? Cô ta rỗi việc quá nhỉ?”
“Chúng ta hẹn gặp nhau dưới cội hoa đào, không gặp không về, nhưng ta đã thất hẹn. Lần thứ nhất, vì Viêm Đế qua đời đúng hôm đó, Vân Tang ra lệnh phong tỏa Thần Nông sơn nên ta không tới được; lần thứ hai, ta giận cô kết hôn cùng Thiếu Hạo, cho rằng cô đã thay lòng, sau khi nhận được tấm áo cô gửi, tuy hiểu rõ lòng cô, nhưng lại giận cô lăng nhăng ong bướm. Thực ra về sau ta cũng có tới, thấy tấm áo rơi xuống đất, ta lại nhặt đem về.” Xi Vưu ấn mạnh tay A Hành lên những dòng chữ vạch bằng trâm ngọc, “Cô mắng đúng lắm, ‘Đã không giữ lời, sao còn hứa hẹn?’, ý nghĩa của lời hẹn ước chính là, dẫu biết không thể thực hiện, không thực hiện được, cũng phải liều mạng mà thực hiện.”
Xi Vưu lại cầm lấy những ngón tay lạnh buốt, cứng đờ của A Hành đặt lên ngực mình, “Đời này kiếp này, nhất định sẽ không có lần thứ ba đâu!”
A Hành vùng ra khỏi tay hắn, lạnh lùng, “Nếu cần lời thề của đàn ông, ta cũng tự biết đi tìm Thiếu Hạo chồng mình, không đến phiên ngươi nhúng vào.”
Xi Vưu sa sầm mặt đứng lặng giây lát rồi dắt A Hành đi tiếp, vừa đi vừa ngắm cảnh vật xung quanh, đi mãi đến tế đài, hắn mới kéo nàng ngồi xuống, “Hai trăm năm không gặp, cô không muốn biết những năm qua ta đã làm gì ư?”
A Hành thấy nực cười, “Đến ngươi ta còn chẳng nhớ, hơi đâu quan tâm mấy chuyện đó làm gì?”
Xi Vưu rầu rĩ nhìn nàng, nhưng A Hành chỉ cúi đầu giật mạnh sợi gân rồng, toan cởi ra.
Rừng đào bát ngát trải dài trước mắt bọn họ, mỗi khi gió thổi qua, muôn ngàn đọt lá non lại xao xác lên như những làn sóng biếc, hòa cùng tiếng ngân nga của bao chiếc chuông gió quanh tế đài.
Tinh tang, tinh tang…
Âm thanh trong trẻo ngân dài, càng làm tổn lên vẻ tĩnh mịch của núi rừng.
Trầm mặc hồi lâu, Xi Vưu đột nhiên cất tiếng, giọng trầm buồn, “Vu vương cô từng quen đã mất từ lâu, Mê Đóa và Kim Đan cũng đi rồi, lúc về già, Mê Đóa luôn muốn gặp lại cô, còn nói chẳng mong điều gì, chỉ muốn được nấu một bữa cơm cho cô. Cô ta hết lần này sang lần khác vặn vẹo hỏi cô đang ở đâu, ta chỉ biết im lặng. Mê Đóa còn nhớ cô thích Ca tửu, năm nào cũng dùng vò đá ủ một vò ngon nhất chôn dưới gốc đào, mấy chục cây đào quanh đây, dưới gốc đều chon một vò rượu của Mê Đóa ủ cho cô. Đến lúc già khọm, mắt lòa cả rồi, cô ta vẫn gắng gượng ủ nốt cho cô một vò rượu.”
Chẳng hiểu sao bàn tay đang cố tháo gân rồng của A Hành chợt khựng lại, nàng trân trân nhìn rừng đào phía trước, cắn môi im lặng.
“Mấy chục năm đầu, cứ mỗi tháng Tư, khi đến Cửu Lê, ta đều quây quần uống rượu với hai người họ, Kim Đan theo ta đi trồng đào, còn Mê Đóa chôn rượu xuống gốc cây, ta thích nghe bọn họ kể chuyện về cô, như thế dường như cô vẫn còn ở bên bọn ta vậy. Về sau họ lần lượt qua đời cả, chỉ còn trơ lại mình ta, trong vô vàn đêm trằn trọc mất ngủ, ta mới thật sự thấu hiểu cảm giác của sư phụ năm xưa, thời gian đằng đẵng chính là hình phạt tàn khốc nhất, đến nỗi rất nhiều lần ta phải phá lên cười, thấy mình thật đáng kiếp!”
Xi Vưu cúi gằm mặt xuống nên A Hành không trông rõ vẻ mặt hắn, chỉ thấy tóc mai hắn đã bạc trắng, trái hẳn với tuổi tác và thần lực. Nàng khẽ thở dài, dịu dàng an ủi, “Dù sao ta cũng quên cả rồi, ngươi đừng để trong lòng nữa, cứ coi như ta chưa từng sống lại, quên ta đi!” Vừa khuyên giải, nàng vừa lặng lẽ tháo sợi gân rồng ra.
Xi Vưu trầm giọng hỏi: “Phải làm thế nào cô mới tha thứ cho ta?”
A Hành thình lình bật dậy chạy thẳng, “Để ta bắt đầu lại cuộc sống từ đầu, ta sẽ tha thứ cho ngươi.”
Xi Vưu phản ứng cực nhanh, lập tức đuổi theo, sau cùng cũng bắt được nàng trong rừng đào, mặc cho A Hành vừa đánh đập vừa mắng mỏ: “Ta đã quên hết rồi, ta muốn làm lại từ đầu, ta phải làm lại từ đầu!”
Xi Vưu rầu rĩ đứng lặng nhìn A Hành rồi đột nhiên xốc nàng lên vai, nhảy lên lư