Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3090 lượt.
iên Viên còn quanh quẩn ngoài trướng của ta, ta cũng phải đi đây, rượu mừng xin hẹn lần sau vậy!” Dứt lời, Hóa xà đã cõng gã bay vút đi.
Xi Vưu nãy giờ vẫn đứng đó cười cười không nói, đột nhiên phun ra một búng máu, ngã ngửa ra sau ngất lịm. Phong Bá hốt hoảng, cuống quýt gọi thầy thuốc.
Thầy thuốc chẩn bệnh xong tái mặt ấp úng: “Tinh khí kiệt quệ, nguyên thần tán loạn, e rằng, e rằng… phải chuẩn bị hậu sự thôi.”
Phong Bá nghe nói sững cả người, bốn tên Si Mỵ Võng Lượng lập tức túm lấy thầy thuốc, vung tay định đánh: “Ngươi nói gì hả?”
A Hành nấp đằng sau thấy vậy liền nhào tới xem xét thân thể Xi Vưu: “Xi Vưu đã bị trọng thương, không chịu tĩnh tâm trị liệu còn hao tổn tinh nguyên, dùng thọ mạng hoán đổi linh lực, khiến thương thế nặng hơn, nếu không cứu chữa kịp thời, e rằng sẽ nguy đến tính mệnh.”
Phong Bá vội hỏi: “Cách tu luyện của Xi Vưu khác hẳn bọn ta nên ta không dám truyền bừa linh lực vào người huynh ấy, liệu có cách nào cứu được không?”
A Hành ngẫm nghĩ một hồi, đoạn đáp: “Ngươi tin ta không? Nếu tin thì giao Xi Vưu cho ta, ta nhất định cứu được chàng.”
Phong Bá không biết A Hành là ai, nhưng nhìn lời nói, cử chỉ của Xi Vưu, hắn cảm thấy tình nhân của Xi Vưu rất có vấn đề, bằng không Xi Vưu ngang ngược liều lĩnh như vậy, hà cớ gì phải đau khổ nhẫn nhịn bấy nhiêu năm?
Đương lúc Phong Bá phân vân do dự, Vũ Sư nãy giờ lặng thinh bỗng khàn khàn cất tiếng: “Xi Vưu đã chọn cô nên ta tin cô.” Thấy Vũ Sư gật đầu ra hiệu cho mình, lại nghĩ đến Xi Vưu đang cơn nguy kịch, Phong Bá đành quyết định: “Ta tin cô.”
“Vậy giao Xi Vưu cho ta. Đợi khi chàng tỉnh lại, linh lực sẽ còn cao hơn bây giờ nữa!” A Hành bế Xi Vưu lên, gọi A Tệ và Tiêu Dao lại nói nhỏ: “Đến Cửu Lê.”
Hoa đào đã nở đỏ sườn núi Cửu Lê, rạng rỡ hơn nắng sớm, mỹ lệ hơn ráng chiều.
Tế đài trắng toát sừng sững giữa rừng hoa, cổ kính tang thương, nghiêm trang tịch mịch.
Dưới bóng hoa rơi rợp trời, những chiếc chuông gió quanh tế đài đinh đinh đang đang, ngân nga reo rắt theo làn gió xuân hây hẩy, như gần như xa. A Hành bề Xi Vưu men theo thềm đá bước lên đài, rồi đặt hắn nằm xuống chính giữa đài tế. Tiêu Dao và A Tệ đã tự động lẩn vào rừng đào, vừa nghỉ ngơi vừa nô giỡn.
Bầu trời tối đen như mực, còn hơn ba canh giờ nữa mới tới bình minh.
A Hành nằm xuống cạnh Xi Vưu, gối lên tay hắn, âu yếm ngắm hắn thiêm thiếp ngủ, ngón tay khe khẽ vuốt ve gương mặt hắn, đắm chìm trong mùi đàn ông phả ra từ hắn, bao lo lắng muộn phiền dồn nén suốt một năm qua đều tan biến cả.
Từ khi quen nhau đến giờ, bọn họ chẳng bao giờ có dịp chuyện trò tâm sự, lúc vắng bóng thì thấy nôn nao trăm ý ngàn lời muốn tỏ bày, nhưng hễ gặp gỡ lại chẳng thốt ra được câu nào.
A Hành tựa vào lòng Xi Vưu, nhắm nghiền mắt thiếp đi.
Đằng Đông dần dần hửng sáng, vầng dương đã bắt đầu nhô lên, nỗ lực xuyên qua tầng mây dày đặc cuối trời, tỏa nắng xuống nhân gian, để vạn vật sinh sôi nảy nở.
A Hành ngồi dậy ngước mắt chăm chú ngắm mặt trời, như thể cảm nhận được những vật lộn và cố gắng không ngừng nghỉ của nó, từng chút từng chút một, bể mây cuồn cuộn mịt mờ cũng bị ánh dương xuyên thấu.
Sau cùng, vầng thái dương cũng nhô hẳn lên, xua tan bóng đêm mù mịt, cả chân trời chan hòa trong ánh nắng mai.
A Hành chẳng nề lòa mắt, cứ đăm đăm nhìn thẳng vào vầng mặt trời vừa ló xuất hiện, tay nắm chặt lấy tay Xi Vưu. Có lẽ tiếp sau bóng tối vẫn là bóng tối, nhưng chỉ cần kiên trì vượt qua vô số bóng tối mênh mông, hẳn sẽ thấy lóe lên một tia sáng cuối đường.
Xi Vưu từ từ mở mắt, thấy nắng vàng ươm rực rỡ quanh mình, đẹp như gấm lụa, nhưng hết thảy những mỹ lệ chói lòa đó đều không sánh nổi người con gái đang nắm tay hắn, ngồi bên cạnh hắn lúc này.
Lòng Xi Vưu rộn lên vui sướng, khẽ thì thầm: “A Hành, chúng mình lại về nhà rồi.”
A Hành đặt ngón tay lên môi hắn lắc đầu, tỏ ý đừng lên tiếng. Nàng cúi đầu lặng thinh ngắm hắn, đầu mày cuối mắt chứa chan tình ý, vấn vấn vương vương, triền miên khắc cốt. Linh lực của A Hành mang theo năng lượng mặt trời từ từ chảy vào thân thể Xi Vưu, khiến lục phủ ngũ tạng, xương cốt tay chân hắn đều giãn ra khoan khoái, đôi mắt từ từ khép lại, ý thức dần chìm vào bóng đêm thăm thẳm dịu dàng, hắn thấy mình bị bao bọc trong một lớp vỏ dày thật dày, dường như đã biến thành một hạt giống vậy, chỉ đợi gieo xuống mảnh đất màu mỡ là nảy mầm bén rễ rồi lớn lên.
Thương thế Xi Vưu dần dần ổn định, nhưng hai tay và vai A Hành lại rộp lên vì bỏng, chỗ đỏ chỗ đen loang lổ, đau đến run bắn người lên. Nàng nén đau bế Xi Vưu bước vào rừng đào, Tiêu Dao lập tức đậu ngay xuống trước mặt.
A Hành hỏi: “Lần này Xi Vưu bị thương rất nặng, nếu linh thể không được bảo quản tại một nơi dồi dào linh khí như Quy khư, e rằng đã hồn phi phách tán từ lâu. Ta nghĩ mãi, thấy nơi ấy chỉ có thể là thành địa Bắc Minh trong truyền thuyết mà thôi, chính mày đã cứu chàng đúng không?”
Tiêu Dao ngẩng cao đầu quác lên một tiếng đầy đắc ý.
“Giữa chàng và mày, chắc chàng sẽ không nói lời cảm tạ đâu, nhưng ta vẫn phải cảm ơn mày.” A Hành