Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3125 lượt.
thành, nhìn về phía quân lính Hiên Viên, thấy họ án binh bất động, hắn lấy làm thắc mắc: Lẽ nào chúng không hiểu sĩ khí chỉ sôi sục chốc lát, giằng dai càng lâu, sĩ khí sẽ từ từ suy giảm sao?
Thấy dòng Hoạch Trạch cạn khô, lại quan sát kỹ thế trận Hiên Viên, Phong Bá nghĩ chắc đối phương không thể xả nước công thành. Nếu xảy ra, nước Hoạch Trạch ào ào trút xuống như thác lũ, quân lính bên đó sẽ bị cuốn trôi trước.
Đột nhiên, hắn nghe thấy mấy tiếng nổ chát chúa, trên trời bỗng xuất hiện vô sô con cá đỏ ối như ráng chiều, sáng rực cả bầu trời, binh sĩ hai bên đều hiếu kỳ ngẩng đầu lên nhìn.
Ứng Long xuất thân từ Thủy tộc, cảm giác rất nhạy bén, y liếc nhìn phía cuối chân trời, lập tức tái mét mặt, rít lên nhìn Di Bành ngạo nghễ đứng trên cao: “Cửu điện hạ, ngài định làm gì thế?”
Di Bành chỉ cười không đáp. Bấy giờ Ứng Long mới bàng hoàng nhận ra, trong mắt Di Bành, Ứng Long và binh sĩ của y đều là người của Thanh Dương, Di Bành chẳng những muốn trừ khử Thanh Dương mà còn muốn nhổ cỏ tận gốc, diệt sạch những người ủng hộ Đại điện hạ.
Phong Bá ngẩn cao đầu nhìn bầy cá tung tăng bơi lội trên không, dường như đã phát hiện ra gì đó, nheo nheo mắt trông về phía chân trời, đột nhiên, hắn giật thót mình, sững sờ không dám tin Di Bành lại điên cuồng phạm vào trọng tội trong trời đất, xả nước nhấn chìm Trạch Châu thành, khiến sinh linh đồ thán, thậm chí nhẫn tâm tuẫn táng cả quân đội của mình.
Phong Bá nghi hoặc đưa mắt nhìn Vũ Sư, Vũ Sư liền khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Di Bành điên rồi!” Giọng hắn khàn khàn như thể bị bỏng họng.
Sấm rền dậy đất, nước lũ ngợp trời ào ào đổ đến, thoạt thấy một sợi chỉ trắng bạc lấp lánh chậm rãi bò tới, thoắt chốc, nước đã dâng trắng xóa đất trời.
Khắp nơi nhốn nháo tiếng chim thú kêu gào, nước lũ cuốn tới đâu, sinh linh tan tác tới đấy.
Nhìn cảnh thê lương trước mắt, Phong Bá chỉ biết thở dài, nước từ ba con sông đổ dồn lên, thế mạnh như chẻ tre, có thể sánh ngang với kiếp nạn trời giáng, sức người không cách nào xoay chuyển nổi. Hắn sớm đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng hắn muốn chết hiên ngang trên sa trường chứ không phải chết oan chết ức như thế này.
Binh lính canh gác trên thành bẩm: “Ngài biết cưỡi gió mau chạy ngay đi, hồng thủy có nhanh mấy cũng không đuổi kịp ngài đâu.”
Phong Bá đưa mắt nhìn Vũ Sư cười bảo: “Ngươi tu luyện thủy linh, hồng thủy lớn tới đâu, muốn giữa mạng chắc cũng không khó.”
Vũ Sư trân trân nhìn nước lũ cuồn cuộn ập đến, hờ hững đáp: “Trạch Châu bị phá thì Thần Nông sơn cũng khó toàn, nếu quân Hiên Viên muốn tấn công Thần Nông sơn, phải bước qua xác ta trước đã.”
Phong Bá vỗ vỗ vai Vũ Sư rồi quay sang các binh sĩ khuyên mình chạy trốn: “Từ đầu ta đã nói rõ với Xi Vưu, ta chẳng có hứng thú gì với quyền lực, chỉ muốn cùng y sánh vai tác chiến thế thôi. Đi với y cũng như đi với luồn gió lốc mạnh nhất trên đời vậy, chẳng gì gò bó nổi, muốn đến đâu thì đến. Các ngươi từng thấy gió trốn chạy bao giờ chưa? Dù đụng phải thứ gì đi nữa, gió chỉ biết thổi thốc tới mà thôi!”
Dứt lời Phong Bá cười ha hả, cởi bỏ áo choàng, hiên ngang đối diện với cơn sóng dữ ngợp trời đang ập tới. Vũ Sư cũng rút thần khí Vũ Hổ của mình ra, chiếc mặt nạ trên mặt tỏa ánh sáng lành lạnh.
Sau lưng bọn họ, tất cả binh sĩ đều nhất loạt rút vũ khí, quên cả tính mạng, cười cười nói nói bàn luận thế nước nhỏ to, còn hẹn nhau tỉ thí bản lĩnh cưỡi sóng đạp gió.
Dù phải chôn thây trong trận đại hồng thủy này, họ cũng phải cưỡi lên đầu ngọn sóng, đùa với thủy triều mới cam tâm!
Trong khi đó, quân sĩ Hiên Viên đang kêu la khóc lóc loạn cả lên.
Tùy tùng của Ứng Long khuyên y nên đi. Ứng Long vốn là rồng, nước lớn tới đâu cũng thừa sức bỏ đi, nhưng y chỉ điềm đạm bảo chúng thuộc hạ: “Các ngươi chạy mau đi, thoát được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Thấy đám tùy tùng định khuyên tiếp, Ứng Long xua tay đi, đi thẳng xuống dưới, xuất cả nguyên thần ra, quyết dốc cạn linh lực và sinh mệnh ngăn cơn hồng thủy lại.
Y biết mình không thể địch nổi thế nước dữ dội nhường này, nhưng ít ra, y chết cũng không hổ thẹn.
Di Bành và Hiên Viên Hưu đóng quân ở nơi địa thế cao nhất, Hiên Viên Hưu có phần bất nhẫn, chẳng nỡ nhìn, bèn quay đầu đi chỗ khác, chỉ mình Di Bành tươi cười thưởng thức thảm cảnh trước mắt.
Nước lũ ngợp trời cuồn cuộn ập tới, bị linh lực của Ứng Long tạm thời chặn lại.
Nhưng trận hồng này do dòng nước tích tụ suốt một tháng của ba con sông dồn lại, dù linh lực của Ứng Long cao cường tới đâu chăng nữa cũng tới lúc cạn kiệt, trong khi nước lũ cứ cuồn cuộn không thôi.
Ứng Long bị ép bật ra khỏi bản thể, hóa thành một con rồng xanh nằm chắn ngang dòng nước.
Nước lũ càng dồn lại càng lớn, nhưng không sao phá nổi sức ngăn của Ứng Long.
Trước sức ép khủng khiếp của dòng nước, vẩy rồng trên mình Ứng Long bắt đầu ứa máu, máu loang đỏ thân rồng, nhuộm đỏ cả lòng sông.
Phong Bá đứng trên thành, gõ nhịp than: “Hảo hán tử! Nếu bỏ mạng dưới tay kẻ này, ta cũng thỏa lòng! Đáng hận! Đáng hận!”
“Đáng hận gì thế?” Bóng áo đỏ nh