Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3031 lượt.

, thế lực của Thanh Dương trong Hiên Viên quốc đã như hổ phục, giờ lại được Thần Nông tộc quy thuận, càng như hổ thêm cánh. Nếu Thanh Dương khỏe mạnh, Hoàng Đế mới phải ưu phiền, còn hiện giờ y đã bị thương không thể tham chính, vừa hay có thể ngăn binh quyền tập trung quá nhiều vào tay Thanh Dương.
Thiếu Hạo đẩy một chồng tấu chương tới trước mặt An Dung, “Thật hiếm thấy kẻ nào thông tỏ như ngươi, đám tấu chương này bức sau đanh thép hơn bức trước, đều thỉnh cầu ta phát binh giúp Hoàng Đế diệt trừ dư nghiệt Thần Nông đấy.”
An Dung cười khổ, “Người ta chỉ biết cười lang sói tham bắt thỏ mà sa vào hố bẫy thợ săn, nào biết mình cũng là một con sói tham lam ngu xuẩn.”
“Ngươi có kế sách gì để ứng phó không?”
“Bề ngoài bệ hạ cứ đáp ứng Hoàng Đế, còn bên trong thì tăng cường huấn luyện quân đội, chuẩn bị sẵn sàng cho chiến tranh với Hiên Viên. Cộng Công và Chúc Dung không phải đối thủ của Hoàng Đế, chỉ có thể hy vọng vào cuộc chiến giữa Xi Vưu và Hoàng Đế thôi, mong rằng dù ông ta có thắng được, cũng phải liểng xiểng.”
Thiếu Hạo phì cười, “Ngươi phân tích đúng lắm, có điều chúng ta không thể ngồi ôm hy vọng suông được, mà phải khiến Xi Vưu đánh cho Hoàng Đế dù có thắng cũng phải liểng xiểng, thậm chí lưỡng bại câu thương thì càng tốt.”
Thấy Thiếu Hạo đã có dự tính sẵn, An Dung kích động đến nỗi suýt nhảy cẫng lên, đây mới chính là Thiếu Hạo mà y dốc lòng phò tá chứ! Nhưng phải làm sao mới được đây? Cao Tân không thể phát binh giúp Thần Nông được.
“Thần ngu độn, không hiểu được ý bệ hạ.”
Thiếu Hạo đáp ngắn gọn: “Chuyện này ta đã sắp đặt cả rồi, ngươi và An Tấn chỉ cần an tâm huấn luyện binh sĩ cho thật tốt để ngày sau còn chiến đấu bảo vệ Cao Tân.”
An Dung dập đầu, “Xin nghe theo bệ hạ sai khiến.”
Sau hôn lễ của Thanh Dương, Hoàng Đế bắt đầu bố trí lại quân đội, chuẩn bị thảo phạt tàn dư Thần Nông tộc không chịu quy thuận. Trước mắt, Hoàng Đế chưa muốn giao phong chính diện với Xi Vưu, bởi một khi Hiên Viên thất bại, không những đại tổn sĩ khí mà còn khiến đám binh lính Thần Nông vừa quy hàng không lâu dao động. Cân nhắc thiệt hơn đủ cả, cuối cùng Hoàng Đế quyết định tập trung binh lực thảo phạt Chúc Dung trước. Chúc Dung là dòng dõi chính thống của Thần Nông vương tộc, chỉ cần hắn đầu hàng, đám tàn quân Thần Nông sẽ đại tổn sĩ khí.
Nghĩ trước tính sau chán chê, Hoàng Đế quyết định phái Xương Ý dẫn quân xuất chinh.
Từ sau trận hồng thủy ở Trạch Châu, Ứng Long mất tăm mất tích, Yêu tộc lòng quân bất ổn nên không thể phái tướng lĩnh Yêu tộc xuất chinh được, chỉ có dùng đại tướng Thần tộc suất lĩnh Thần tộc và Nhân tộc xuất chinh mà thôi. Hai viên đại tướng Ly Chu và Tượng Võng đang giằng co với Cộng Công, Hiên Viên Hưu và Thương Lâm lại đang trấn thủ Trạch Châu, lựa chọn thích hợp nhất chính là Di Bành, nhưng Di Bành và Chúc Dung có mối thù giết anh, mà Hoàng Đế hiện giờ chỉ cần Chúc Dung đầu hàng chứ không muốn tử chiến với hắn, nên không thể phái Di Bành đi được, cuối cùng chỉ còn lại mỗi Xương Ý. Hơn nữa năm xưa Hoàng Đế ra sức thúc đẩy cuộc hôn nhân của Xương Ý và Xương Phó, nguyên nhân quan trọng chính là nhắm vào những chiến binh kiêu dũng thiện chiến của Nhược Thủy.
Ý chỉ của Hoàng Đế truyền đến Nhược Thủy, Xương Phó biết Xương Ý căm ghét chiến tranh, bèn hỏi dò xem y có muốn kháng chỉ hay không, “Thiếp tìm lý do gì đó từ chối phắt đi, dù phụ vương tức giận cũng không làm gì được thiếp đâu.”
Nào ngờ, Xương Ý lại nói: “Không, ta sẽ chuẩn bị dẫn binh xuất chinh.”
Xương Phó hết sức bất ngờ, nhưng rồi lập tức hiểu ra ý Xương Ý. Từ sau khi Thanh Dương chết đi, một mình A Hành phải vất vả trù tính, chèo chống cả gia đình. Xương Ý không muốn dựa vào em gái để bảo vệ bản thân và mẹ nên muốn ra chiến trường, dùng hành động thực tế để bảo hộ người nhà.
Xương Ý nắm lấy tay Xương Phó, dịu dàng nói: “Nếu Đại ca còn sống, ta có thể cự tuyệt phụ vương, nhưng giờ huynh ấy đã không còn, nàng đừng tùy tiện cự tuyệt phụ vương nữa nhé. Chẳng qua phụ vương nhường nhịn nàng là vì nàng hữu dụng, ông ấy cần binh lực của nàng, nhưng nếu nàng ương ngạnh không nghe lời, nàng sẽ trở nên vô dụng trong mắt ông ấy, tới chừng đó, ông ấy có thể sẽ… sẽ tìm một kẻ khác biết nghe lời.”
Lòng Xương Phó chợt nghe ấm áp, thì ra, y cũng vì cả nàng nữa! Xương Phó ngả vào lòng Xương Ý: “Thiếp cùng đi với chàng!”
“Được!” Xương Ý mỉm cười ôm chặt lấy nàng.
Sau khi bố trí sắp xếp tỉ mỉ


Old school Easter eggs.